Chấp 33: Em Xin Lỗi



Chi đang ngủ thì có tiếng chuông cửa.


"Ai đến vậy không biết"


Chi cố gắng bước ra mở cửa.


"Ai vậy?"


"Là tôi"


Chi giựt mình khi nghe giọng nói đó. Chi lấy lại bình tĩnh rồi mở cửa cho ông Hùng.


"Cháu chào bác mời bác vào nhà"


Ông Hùng biết là hôm nay Chi không có đi làm nên mới đến. Chi định đi lấy nước thì ông Hùng nói không cần.


"Cô mau ngồi xuống đi tôi có chuyện muốn nói với cô"


"Dạ"


Chi rất sợ, cảm giác như đang ngồi nói chuyện với tổng thống vậy.


Ông Hùng lấy trong túi ra một cọc tiền rồi đặt lên bàn.


"Đã đến lúc cô thực hiện lời hứa của cô rồi đó. Cô định khi nào sẽ rời xa con trai tôi?"


"Cháu xin lỗi bác nhưng cháu không làm được"


"Cô định nuốt lời sao?"


"Tại lúc đó bác ép cháu nên cháu mới đồng ý với bác thôi. Cháu chưa bao giờ có ý nghĩ sẽ rời xa anh Gil hết"


"Cô dám gạt tôi sao?"


Chi cuối đầu. "cháu xin lỗi bác"


Ông Hùng cười nhạt. "vậy tôi chỉ hỏi cô một câu thôi, cô có thật lòng yêu con trai của tôi hay không?"


"Dạ có, cháu yêu anh Gil rất thật lòng"


"Nếu cô thật lòng yêu con trai tôi thì cô nên nghĩ cho con trai tôi, nếu không cuộc đời và tương lai của thằng Gil sẽ vì cô mà bị phá hủy hết"


"Tại sao vì cháu mà bị phá hủy hết thưa bác, cháu đã làm gì sai?"


Ông Hùng im lặng không trả lời.


"Không lẻ chỉ vì cháu đã có con rồi, không còn là một cô gái trong trắng nữa nên bác sợ gia đình bác bị người khác chê cười?"


"Đúng vậy"


Chi cười cay đắng.


"Cháu xin lỗi bác, dù bác có nói gì đi nữa thì cháu cũng sẽ không bao giờ rời xa anh Gil đâu, vì anh Gil là cuộc sống của cháu"


Ông Hùng không khuyên được Chi nên dùng hạ sách cuối cùng. Ông Hùng quỳ xuống.


Chi bất ngờ. "Bác đang làm gì vậy? bác mau đứng lên đi"


"Coi như là tôi cầu xin cô đi, cô hãy tội nghiệp lão già này mà buông tha cho con trai tôi, tôi cầu xin cô đó"


Chi khóc. "Xin bác đừng làm như vậy mà"


"Nếu cô không đồng ý tôi sẽ không đứng dậy đâu"


Chi cũng quỳ xuống vừa khóc vừa nói. "bác đã bao giờ nghĩ cho con trai của bác hay chưa? Anh Gil sẽ hạnh phúc nếu như cháu bỏ đi hay sao?"


"Chính vì nghĩ cho con trai tôi nên tôi mới làm như vậy, tôi không thể để cho con trai tôi bị người khác chê cườc được, con trai tôi xứng đáng gặp được một cô gái khác tốt hơn cô, có lẻ lúc đầu nó sẽ buồn nhưng rồi thời gian trôi qua nó cũng sẽ quên được cô thôi"


Chi không còn lời nào để nói với ông ấy nữa, ông ấy thật tàn nhẫn.


"Bác mau đứng lên đi cháu đồng ý với bác là được chứ gì"


Ông Hùng vui mừng. "cảm ơn cô"


Chi cầm cọc tiền đưa lại cho ông Hùng.


"Bác cầm tiền của bác về đi cháu không cần số tiền đó"


"Cô cứ cầm lấy mà trang trải cho cuộc sống, cô còn phải lo cho con trai của cô nữa mà"


"Cảm ơn bác nhưng cháu không cần, cháu có chân tay đầy đủ có thể tự kiếm tiền được, không cần người khác phải bố thí"


Ông Hùng không nói nữa cầm tiền bỏ về.


...


Ông Hùng vừa về Chi đã không chịu được nữa mà khóc òa lên.


"Tại sao lại đối xử với tôi như vậy, tôi đã làm gì sai? sau này ông nhất định sẽ phải hối hận"


Điện thoại reo là Gil gọi, Chi nín khóc rồi nghe máy.


"Alo"


"Vợ yêu em đã dậy chưa?"


"Em dậy rồi"


"Đã ăn sáng và uống thuốc chưa?"


"Dạ rồi" (giọng Chi nghẹn ngào)


"Giọng em sao vậy em đang khóc sao?"


"Không có, tại em đang bệnh nên giọng mới như vậy thôi"


"Em nhớ uống thuốc và ăn uống đầy đủ không được bỏ bữa nghe chưa? chiều nay anh sẽ về sớm với em"


"Dạ, em nhớ rồi"


Gil thở dài. "Mới xa em một chút mà anh đã thấy nhớ em rồi đó, anh chỉ mong hết giờ làm thật nhanh để về nhà với em thôi. Em có nhớ anh không?"


Chi cố không để cho mình khóc lên.


"Em cũng rất nhớ anh"


Gil mỉm cười thật tươi khi nghe câu trả lời.


"Chiều nay em muốn ăn món gì anh sẽ mua về cho em?"


"Em muốn ăn vịt quay"


"Anh biết rồi, chiều nay sẽ mua cho em 2 con vịt luôn"


"Dạ, vậy anh làm việc tiếp đi em cúp máy đây"


"Được"


Chi cúp máy xong thì lại ngồi khóc tiếp, làm sao mình có thể rời xa anh ấy được đây.


............


Hết giờ làm Gil chạy xe đến trường mẫu giáo đón Bình An.


"Ba ơi hôm nay con được 10 điểm môn tập viết đó"


"Bình An của ba giỏi quá, con muốn ba thưởng gì nào?"


"Dạ con muốn ăn bánh kem"


"Được, ba sẽ mua cho Bình An một cái bánh kem thật to luôn"


Bình An vui mừng.


"Yeah, ba là nhất"


Mua đồ xong Gil lái xe về nhà.


"Vợ yêu ơi anh và con đã về rồi"


"Em đang ở dưới bếp"


Bình An chạy xuống bếp trước.


"Thưa mẹ Bình An mới đi học về"


Chi cuối người xuống ôm lấy Bình An


"Con trai cưng của mẹ đã về rồi sao?"


"Dạ, hôm nay con được 10 điểm môn tập viết luôn đó mẹ"


"Con trai mẹ giỏi quá, con muốn mẹ thưởng gì nào?"


"Không cần đâu mẹ, ba đã thưởng cho con rồi, ba mua cho con một cái bánh kem rất là to. Ba còn mua cho mẹ hai con vịt thiệt là bự nữa"


"Ăn cơm xong mới được ăn bánh kem nghe chưa?"


"Dạ con biết rồi"


"Mau vào thay đồ đi rồi xuống ăn cơm"


"Dạ"


Bình An chạy nhanh vào phòng thay đồ.


Gil thay đồ xong thì bước xuống bếp. Gil bước lại vòng tay qua ôm

1 2 3 »