Chấp 23: Ngôi Sao Đẹp Nhất


Gil qua gõ cửa phòng của Chi.
"Chi ơi mở cửa cho anh"
Chi ra mở cửa cho Gil. "Có chuyện gì vậy anh?"
Gil nắm lấy tay Chi. "Đi theo anh"
"Tối rồi mà anh còn muốn dẫn em đi đâu nữa"
"Em sẽ biết ngay thôi"
Gil dẫn Chi lên tầng thượng.
Chi vừa bước lên thì đã không thể tin được mà thốt lên.
"Đẹp quá"
"Em Có thích không?"
"Em rất thích nhưng mà ở trên này gió to quá"
"Em lạnh sao?"
Chi gật đầu.
"Vậy thì để anh sưởi ấm cho em"
Gil vòng tay qua ôm chặt lấy Chi từ phía sau.
"Còn gì hạnh phúc hơn là được cùng người mình yêu ngắm sao nữa đúng không em?"
Chi mỉm cười. "Không ngờ tổng giám đốc lạnh lùng của em cũng lãng mạn như vậy"
"Vậy em có thích hay là không?"
"Tất nhiên là......"
Chi giả vờ suy nghĩ......."Em thích rồi"
Cả hai cùng mỉm cười hạnh phúc.
"Anh nhìn kìa ngôi sao kia đẹp và sáng quá"
"Đúng là ngôi sao đó rất đẹp, nhưng anh còn nhìn thấy một ngôi sao khác còn đẹp và sáng hơn nửa"
Chi nhìn khắp nơi để tìm ngôi sao đó.
"Ngôi sao nào vậy anh? Em đâu có nhìn thấy ngôi sao nào đâu?"
Gil xoay người Chi lại, hai mắt nhìn nhau.
"Là ngôi sao đang đứng trước mặt anh nè"
Chi mỉm cười. "Dẻo miệng quá đi"
"Anh nói thật mà, em là ngôi sao đẹp nhất và sáng nhất trong lòng anh"
Gil nắm chặt tay Chi.
"Sau này dù có chuyện gì xảy ra anh hy vọng em sẽ mãi mãi nắm chặt tay anh"
Chi cũng nắm chặt tay Gil.
"Em sẽ không bao giờ buông tay anh ra đâu, sẽ mãi mãi nắm chặt tay anh"
"Em hứa đi"
"Em hứa"
"Em Phải hôn anh một cái thì anh mới tin được"
Gil chu môi lên.
Chi bật cười, đúng là đồ trẻ con mà. Chi hôn lên môi Gil một cái.
"Như vậy đã được chưa?"
Gil mỉm cười hạnh phúc. "cảm ơn em"
"Đi ngủ thôi anh đã trễ rồi ngày mai chúng ta còn phải đi làm nữa đó"
"Anh biết rồi"
__________
Sáng hôm sau.
Gil dậy trước nên gọi Bình An dậy.
"Bình An dậy đi con trời đã sáng rồi"
Bình An mắt nhắm mắt mở nói
"5 phút nữa thôi Bình An buồn ngủ lắm"
Gil cho Bình An ngủ thêm 5 phút nữa.
"Hết 5 phút rồi dậy được chưa con trai"
"Dạ"- Bình An ngồi dậy.
"Chào chú đẹp trai buổi sáng"
Gil mỉm cười. "chào Bình An buổi sáng, tối qua Bình An ngủ có ngon không?"
"Dạ có, Bình An còn mơ một giấc mơ rất là đẹp nữa"
"Thế Bình An đã mơ gì nào nói cho chú nghe đi? Có phải Bình An mơ về cô bạn gái xinh đẹp của Bình An hay không?"
Bình An cười mỉm. "không nói cho chú đẹp trai biết đâu"
Gil cười. "chắc là vậy rồi"
Bình An vẫn cứ cười mỉm.
"Bình An nè"
"Dạ"
"Sau này con đừng gọi chú là chú đẹp trai nữa có biết hay không"
Bình An thắt mắt.
"Chú đẹp trai muốn Bình An gọi tên của chú hay sao?"
Gil lắc đầu.
"không phải, Chú muốn Bình An gọi chú là ba Bình An có đồng ý hay không?"
"Dạ có"
"Con mau gọi ba đi nào"
"Ba đẹp trai"
Gil bật cười. "Con chỉ cần gọi là ba thôi không cần gọi là ba đẹp trai đâu"
"Dạ"- Bình An gọi thật to "BA ƠI"
"Ngoan lắm con trai mau vào đánh răng rửa mặt đi rồi xuống ăn sáng"
"Dạ"
.
.
.
.
Bình An vừa bước xuống nhà đã chạy lại ôm Chi thật chặt rồi.
"Chào mẹ buổi sáng, tối qua mẹ ngủ có ngon hay không?"
Chi lắc đầu. "Tối qua không có con trai ôm mẹ nên ngủ không ngon gì hết, thế con ngủ có ngon hay không?"
"Dạ có Bình An ngủ rất là ngon"
Chi véo mũi Bình An. "không có mẹ mà cũng ngủ ngon được hay sao?"
Bình An cười nịn. "Bình An cũng nhớ mẹ mà"
"Được rồi mau ăn sáng đi"
"Dạ''
Chưa thấy Gil xuống nên Bình An gọi thật to.
"Ba ơi mau xuống ăn sáng đi đồ ăn sắp nguội hết rồi"
"Ba biết rồi ba xuống ngay"
Chi hỏi Bình An. "Con vừa gọi chú đẹp trai là ba sao?"
"Dạ, ba nói không được gọi là chú đẹp trai nữa mà phải gọi là ba, cuối cùng Bình An cũng có ba rồi mẹ ơi"
"Con có vui không?"
"Dạ có, Bình An rất là vui"
Thấy con trai vui, Chi cũng rất là vui.
Gil bước xuống nhà. "ba xin lỗi để hai mẹ con phải đợi"
Chi không nói gì mà cứ nhìn Gil.
"Em sao vậy mặt anh dính gì sao?"
Chi lắc đầu. "Cảm ơn anh vì đã yêu thương hai mẹ con em"
"Ngốc quá anh mới chính là người phải cảm ơn em mới đúng, cảm ơn hai mẹ con em đã xuất hiện trong cuộc đời của anh"
Bình An nhăn mặt.
"Ba mẹ đừng cảm ơn nhau nữa, mau ăn sáng đi con đói bụng lắm rồi"
Cả hai cùng bật cười.
................
Tập đoàn G&C.
Đưa Bình An đi học xong Gil chạy xe thẳng đến công ty.
"Anh Gil ở công ty không được nói em là người yêu của anh đó"
"Tại sao vậy em?"

"Anh cứ làm theo lời em nói đi, em không muốn người khác nói này nói nọ"
"Anh biết rồi"
"Anh vào trong trước đi em vào sau"
"Được rồi"- Gil vào trong công ty trước.
Chi vừa ngồi vào bàn thì Gil đã gọi điện. Chi bắt máy.
"Tổng giám đốc, anh cần gì ạ?"
"Pha cho tôi một ly cafe ngay"
Nói xong Gil cúp máy.
Sau 5 phút Chi đem cafe vào. "Cafe của anh đây"
Gil lo làm việc mà không thèm nhìn Chi luôn.
"Được rồi cô cứ để đó rồi ra ngoài đi"
Chi hậm hực bỏ ra ngoài. "Đáng ghét không thèm nhìn người ta một cái luôn"
15 phút sau Gil lại gọi Chi pha ly cafe khác. Lần này Gil cũng không thèm nhìn Chi.
"Tổng giám đốc anh có cần gì nữa hay không?"
"Cô ra ngoài đi tôi không cần gì nữa hết"
Chi tức giận bỏ ra ngoài. Gil ở trong thì ngồi cười, để xem em chịu được bao lâu. Cứ 15 phút Gil lại gọi cho Chi pha ly cafe khác. Chi không pha nữa mà tức giận xong vào phòng của Gil.
"Gil vừa phải thôi nha đừng có thấy em hiền mà ức hiếp"
Sáng giờ Chi chịu đủ rồi không thể chịu được nữa, cô ấy khóc lên, hức....hức.... Gil bắt nạt em.
Gil thấy Chi khóc thì bước lại dỗ dành.
"Đừng khóc mà anh xin lỗi"
Chi vẫn cứ khóc. "đáng ghét bắt nạt em không thèm quan tâm đến em"
"Không phải em muốn như vậy sao?"
"Em muốn như vậy hồi nào?"
"Thì em nói không được xem em là người yêu còn gì"
"Chỉ vì như vậy nên anh mới đối xử với em như vậy sao?"
Gil ôm Chi. "được rồi anh sai rồi, anh chỉ muốn trêu chọc em một chút thôi mà"
"Đáng ghét lúc nào cũng trêu chọc em"
"Tại vì anh nhớ em nên mới gọi em vào mà"
Chi liết Gil.
"Không thèm nhìn người ta một cái mà còn dám nói là nhớ"
Gil cười. "lúc em đi ra Gil có nhìn em mà"
Chi tức giận đấm vào người Gil một cái trúng ngay vết thương.
Gil la Á......
"Em xin lỗi, anh có sao không?"
"Anh đau quá"
"Em xin lỗi mà, anh đau lắm sao?"
Gil gật đầu.
"Anh đau quá, em mau hôn anh một cái đi"
Nghe Gil nói xong Chi tức giận. "anh lại trêu chọc em nữa phải không?"
Gil thừa nhận. "đúng vậy"
Chi tức giận đấm thật mạnh vào bụng của Gil.
Á............ Lần này là đau thật, Gil ôm bụng của mình.
"Gil đừng có mơ là gạt được em nữa, em không có bị lừa nữa đâu"
Gil nằm gục xuống sàn cậu ấy thật sự rất đau. Máu đã thấm ra bên ngoài áo trắng Chi mất hồn.
"Anh Gil, anh bị đau thật sao?"
Gil gật đầu.
"Em xin lỗi, để em xem vết thương của anh"
Chi vừa nhìn thấy vết thương của Gil thì đã khóc.
"Em xin lỗi anh có sao không?"
"Anh không sao đâu, em đừng lo"
Chi băng bó vết thương lại cho Gil. Chi im lặng không nói lời nào nữa.
"Em giận anh sao?"
Vẫn im lặng không trả lời.
"Em đừng giận nữa mà anh xin lỗi"
"Đáng ghét lúc nào cũng giỡn được là sao?"
"Anh xin lỗi sau này anh không dám giỡn nữa đâu"
Chi bước ra ngoài.
"Em đi đâu vậy?"
"Em đi mua bữa trưa cho anh"
Gil rên đau quá, cũng tại mình trách ai được đây.
*******
Một tuần sau.
Buổi chiều ăn cơm xong Gil chở hai mẹ con đi chơi thì gặp Nhi và Tú đang nắm tay đi dạo phố. Nhi thấy Gia đình Chi thì vội buông tay Tú ra.
Chi chọc Nhi.
"Bạn của tui cũng đi hẹn hò sao? Còn nắm tay vô cùng lãng mạn như vậy nữa"
Nhi xấu hổ núp ở sau lưng Tú.
Tú bênh Nhi. "Không được chọc người yêu của anh"
Gil cũng chọc Tú. "Cô ấy đã mắc bãy của cậu rồi sao?"
Tú lườm Gil. "gì mà mắc bãy, cậu ăn nói cho cận thận đó"
Gil nói với Nhi. "Cậu ta là người rất lăng nhăng em phải cận thận với cậu ta đó"
Tú bóp cổ Gil. "cậu muốn chết phải không?"
Bình An bênh Gil.
"Chú Tú không được ăn hiếp ba của con"
Tú thả Gil ra. "ba của con sao?"
"Dạ là của Bình An. Bình An không cho phép chú Tú ăn hiếp ba của Bình An"
Tú chọc Gil. "nay bạn tôi có con trai bảo vệ rồi ghanh tị quá đi"
Gil cười cười ôm lấy Bình An.
Tú quay qua nói với Nhi.
"Chúng ta cũng sinh một đứa con đi em"
Nhi liết Tú. "anh muốn chết phải không?"
Tú cười. "anh chỉ đùa thôi mà em đừng có giận"
Gil đề nghị." chúng ta cùng đi xem phim chung nhé?"
Mọi người gật đầu đồng ý.
"Bình An con muốn xem phim gì?"
"Dạ Phim hoạt hình"
Thế là cả đám đi xem phim hoạt hình. Xem phim ăn uống xong gần 10h mới về đến nhà, Bình An đã ngủ gục trên xe Gil ẵm Bình An vào phòng của mình. Cho Bình An ngủ xong Gil qua phòng tìm Chi. Vào phòng thì không thấy Chi đâu hết.
"Chi ơi em đâu rồi"
"Em đang tắm đợi em một lát"
Gil ngồi trên giường đợi Chi.
15 phút sau Chi bước ra ngoài trên người chỉ quấn một chiếc khăn tắm.
"Đã trễ rồi sao anh còn chưa ngủ?"
"Làm sao mà anh ngủ được ngày mai em về rồi anh sẽ rất là nhớ em"
"Ngày nào mà chúng ta không gặp nhau, anh đừng có buồn nữa mà"
Gil ôm Chi. "anh không muốn xa em đâu"
"Gil đừng có trẻ con như vậy mau về phòng ngủ đi em buồn ngủ lắm rồi"
"Tối nay cho anh ngủ lại ở đây nha"
"Không được đâu anh, em........."
Chi chưa nói hết câu Gil đã hôn lên môi Chi rồi.
Chi cố gắng đẩy Gil ra. "đừng mà anh"
Gil ẵm Chi lên giường kéo bay chiếc khăn tắm xuống.


               --------------Hết chấp 23------------