Chấp 18: Lo Lắng


"Anh không hiểu nổi bạn của em nữa, một người đàn ông tốt như vậy cô ấy còn muốn gì nữa"


Nhi cũng không biết phải trả lời Tú thế nào nữa.


Nhi hỏi. "Sao không thấy ai chăm sóc cho anh ta hết vậy?"


"Ba mẹ cậu ấy đi mĩ hết rồi, ở đây cậu ấy không có ai là người thân hết"


Nhi thở dài. "Anh ta thật tội nghiệp"


Lúc này Gil cũng tỉnh dậy.


Tú hỏi. "Cậu tỉnh rồi sao Gil?"


Gil nhìn xung quanh.


"Ở đây là đâu vậy?"


"Đây là bệnh viện, tối qua cậu dầm mưa nên bị sốt rất cao, đã có chuyện gì xảy ra vậy sao cậu lại.....?"


Gil im lặng không trả lời Tú.


"Cậu thấy trong người thế nào rồi, có còn mệt không?"


"Tớ không sao đâu ngủ dậy một giấc là sẽ khỏi thôi. Cậu đừng nói cho ba mẹ tớ biết, tớ không muốn họ phải lo lắng"


"Tớ biết rồi, cậu mau ngồi dậy đi tớ đúc cháo cho cậu ăn"


Gil lắc đầu.


"Tớ không muốn ăn đâu, cậu cứ đi làm việc tiếp đi đừng lo cho tớ, khi nào đói tớ sẽ tự ăn"


Tú gật đầu.


Gil nhắm mắt lại ngủ tiếp.


Tú về phòng làm việc của mình, Nhi cũng đi theo thấy Tú im lặng không nói gì Nhi hỏi.


"Bác sĩ Tú anh sao vậy?"


Tú thở dài.


"Nhìn thấy Gil như vậy anh thật sự rất đau lòng, anh chưa bao giờ thấy cậu ấy suy sụp như vậy"


Nhi cũng thở dài.


"Đúng vậy nhìn anh ta rất là tội nghiệp"


"Bạn của em không thích bạn của anh một chút nào sao?"


"Em cũng không biết nữa, chiều nay em sẽ về hỏi cô ấy"


............


Buổi chiều hết giờ làm Nhi về nhà.


Thấy Nhi về Chi hỏi.


"Sao hôm nay cậu về trễ vậy Nhi?"


"Hôm nay bệnh nhân rất đông tớ không thể về sớm được. Cậu mau ngồi xuống đi tớ có chuyện muốn nói với cậu"


Chi ngồi xuống.


"Có chuyện gì vậy Nhi?"


"Hôm qua cậu và anh Gil đã gặp nhau đúng không?"


Chi gật đầu.


"Đúng vậy tối qua anh ta say rượu đã đến tìm tớ"


Nhi hỏi. "Rút cuộc hai người đã xảy ra chuyện gì?"


"Không có chuyện gì hết, anh ta chỉ nói sau này sẽ không đến làm phiền tớ nữa thôi. Sao cậu lại hỏi chuyện này?"


"Tối qua anh ta dầm mưa cả đêm nên bị sốt rất cao, anh ta không chịu ăn uống cũng không có người thân chăm sóc nhìn anh ta rất là tội nghiệp"


"Anh ta dầm mưa cả đêm sao?"


Nhi gật đầu.


"Anh ta bị sốt rất cao, bây giờ còn không chịu ăn uống nữa, vậy thì làm sao mà hết bệnh được?"


Chi im lặng không nói gì hết. Là vì mình nên anh ta mới trở nên như vậy sao?


Thấy Chi im lặng Nhi hỏi.


"Sao cậu không nói gì mà im lặng như vậy?"


"Tớ biết phải nói gì bây giờ"


"Cậu trả lời thật cho tớ biết đi, cậu không thích anh ta một chút nào sao?"


"Tớ............"


Nhi hỏi lại lần nữa.


"Cậu không thể trả lời được câu hỏi của tớ sao?"


"Tớ cũng không biết nữa, tớ......"


''Chi à, gặp được một người đàn ông tốt không phải dễ đâu, tớ thấy anh ta thật sự rất thích cậu đó"


Chi im lặng không trả lời Nhi.


"Cậu cứ suy nghĩ đi tớ đi tắm đây"


Chi gật đầu. Chi cảm thấy lo lắng cho Gil, anh ta đúng là tên ngốc mà sao lại đi dầm mưa cả đêm làm gì.


Bình An bước lại gần Chi.


"Mẹ ơi Bình An đói bụng rồi"


"Mẹ biết rồi chúng ta đi ăn cơm thôi"


"Dạ"
.
.
.
.
Buổi tối Bình An lại qua phòng của Nhi.


"Mẹ Nhi ơi Bình An nhớ chú đẹp trai"


Nhi cười. "Bình An lại muốn gọi điện thoại phải không?''


Bình An cười nịn.


"Dạ, Bình An muốn nói chuyện với chú đẹp trai"


"Bây giờ không gọi điện cho chú đẹp trai được đâu"


''Sao vậy mẹ Nhi, sao lại không gọi điện được?"


"Chú đẹp trai của con bị ốm đang nằm ở trong bệnh viện"


Bình An lo lắng.


''Chú đẹp trai bị ốm sao? Bình An muốn vào thăm chú đẹp trai, ngày mai Bình An được nghỉ học mẹ Nhi dẫn con vào thăm chú đẹp trai nha"


Nhi gật đầu đồng ý.


Bình An vui mừng.


Cảm ơn mẹ Nhi.


"Con mau về ngủ đi ngày mai mẹ Nhi dẫn con đi"


"Dạ." Bình An về phòng ngủ.


Thấy Bình An buồn Chi hỏi.


"Con sao vậy con trai?"


"Chú đẹp trai bị ốm rồi, ngày mai mẹ cho Bình An vào thăm chú đẹp trai nha, mẹ Nhi sẽ dẫn con đi"


Chi không trả lời.


"'Con năn nỉ mẹ đó"


Bình An làm gương mặt đáng thương.


Chi gật đầu đồng ý.


Bình An vui mừng ôm lấy Chi.


"Con cảm ơn mẹ"


"Được rồi mau ngủ đi"


"Dạ"


Chi không ngủ được cứ nằm suy nghĩ về những chuyện đã xảy ra.


__________


Sáng hôm sau Chi dậy sớm vo gạo nấu cháo. Nhi thấy Chi nấu cháo nên hỏi.


"Cậu nấu cháo làm gì vậy Chi?"


"Cậu mang vào cho anh ta ăn đi, không được nói là do tớ nấu"


"Tớ biết rồi, không ngờ cậu cũng quan tâm đến anh ta như vậy, sáng nay còn dậy thật sớm để nấu cháo nữa"


Chi vội giải thích.


"Không phải như cậu nghĩ đâu, chỉ là tớ........,,"


Nhi cười. "Cậu không cần phải giải thích đâu tớ hiểu mà. Để tớ vào gọi Bình An dậy ăn sáng"


Chi gật đầu.


Nhi bước vào phòng thì thấy Bình An vẫn còn ngủ say. Nhi bước lại gần đánh thức Bình An dậy.


"Bình An dậy đi

1 2 3 »