Chấp 15: Anh Sẽ Không Bỏ Cuộc


Tập đoàn G&C.
Sáng nay Gil đi làm lại cả người mệt mỏi vì tối qua không ngủ được. Gil đã suy nghĩ cả đêm không biết phải làm sao để cho Chi hết giận nữa. Đang suy nghĩ thì có tiếng gõ cửa.
"Vào đi"
Trưởng phòng Lan bước vào.
"Thưa tổng giám đốc đây là đơn xin thôi việc của cô Thùy Chi"
"Cô ấy đâu rồi?"
"Dạ cô ấy vừa mới về rồi"
Gil vội đuổi theo Chi ra ngoài nhưng không thấy Chi đâu hết. Gil buồn thiu bước vào công ty. Gil xé nát đơn xin thôi việc của Chi.
"Anh sẽ không bỏ cuộc đâu"
Đến buổi trưa Gil đến trường mẫu giáo để gặp Bình An.
Cô giáo bước ra. "anh muốn gặp ai?"
"Tôi muốn gặp bé Bình An"
Cô giáo nhìn Gil và Bình An rất giống nhau, cô giáo hỏi.
"Anh là ba của Bình An phải không?"
"Đúng vậy tôi là ba của Bình An"
"Anh đợi một lát tôi sẽ đi gọi Bình An ra ngay"
Gil gật đầu.
Bình An thấy Gil đến thì vui mừng gọi thật to. "CHÚ ĐẸP TRAI"
Gil bước lại ẵm Bình An lên.
"Bình An có nhớ chú đẹp trai hay không?"
"Dạ có, Bình An rất là nhớ chú đẹp trai"
"Chú đẹp trai cũng rất là nhớ Bình An. Chúng ta ra ngoài nói chuyện một lát có được không, chú có chuyện muốn nói với con?"
"Dạ"
Gil xin phép cô giáo dẫn Bình An ra ngoài một lát.
Mặc dù nhìn họ giống nhau nhưng cô giáo cũng hỏi lại Bình An cho chắc chắn.
"Bình An đó có phải là ba của em hay không?"
Bình An gật đầu. "Dạ đây là ba của em"
Nghe Bình An xác định chắc chắn cô giáo mới cho Gil dẫn Bình An ra ngoài.
Gil hỏi. "Bình An con thích ăn gì?"
"Dạ Bình An thích ăn kem"
Gil mỉm cười. "vậy thì chúng ta đi ăn kem thôi"
Gil chở Bình An đến quán kem. Gil gọi cho Bình An một ly thật lớn.
"Con mau ăn đi"
"Dạ con cảm ơn chú"
"Bình An nè?"
"Dạ"
"Hôm trước con nói con muốn chú làm ba của con, bây giờ con có còn muốn nữa không?"
"Dạ có, Bình An rất muốn chú đẹp trai làm ba của con"
Gil mỉm cười. "Vậy thì chú sẽ nói cho con biết một bí mật"
"Bí mật gì vậy chú đẹp trai?"
"Người con gái mà chú thích chính là mẹ của con"
Bình An vui mừng. "Thật vậy sao chú đẹp trai?"
"Đúng vậy chú cũng chỉ mới biết ngày hôm qua thôi"
"Thích quá người mà chú đẹp trai thích là mẹ của con"
"Nhưng mà..........." Gil rầu rỉ.
"Sao vậy chú đẹp trai, sao chú buồn vậy?"
"Đúng là chú rất thích mẹ của con, nhưng mà mẹ con không có thích chú. Mẹ con rất ghét chú, chú phải làm sao bây giờ?"
"Chú đẹp trai đừng lo Bình An sẽ giúp chú"
Gil vui mừng. "con nói thật sao?"
"Dạ, Bình An sẽ gả mẹ cho chú đẹp trai"
"Nếu mẹ con không đồng ý thì sao?"
"Chú đừng lo mẹ rất thương Bình An, mẹ sẽ làm theo những điều mà Bình An mong muốn. Con đã nói chuyện này với mẹ rồi, mẹ nói là sẽ suy nghĩ"
Gil mỉm cười. "Thật sao?"
"Dạ"- Bình An hỏi. "Sao chú và mẹ của con biết nhau vậy?"
"Thật ra mẹ con là thư ký của chú, mẹ con hiểu lầm chú nên đã xin nghỉ việc rồi. Mẹ con hiện tại đang rất là giận chú, chú phải làm sao bây giờ?"
"Bình An sẽ tìm cách giúp chú đẹp trai, chú đẹp trai đừng lo"
"Cảm ơn con Bình An"
Bình An nhe răng cười thật tươi.
"Chiều nay chú sẽ đến trường đón con về nhà có chịu hay không?"
"Dạ chịu"- Bình An cười tươi như hoa.

Đưa Bình An về trường xong Gil về lại công ty rồi gọi điện thoại cho Tú.
Tú bắt máy. "có chuyện gì vậy Gil?"
"Tớ có chuyện muốn nhờ cậu"
"Chuyện gì vậy cậu nói đi?"
"Cậu điện thoại cho Chi nói là chiều nay cậu sẽ đến đón Bình An thay cho cô ấy"
"Tớ biết rồi"
"Cảm ơn cậu." Gil cúp máy.
……
Tú điện cho Chi nói là chiều sẽ đến đón Bình An, Chi đồng ý.
"Anh đã nói chuyện với bạn của anh hay chưa?"- Nhi hỏi Tú.
"Anh nói rồi, cậu ấy nói là sẽ chịu trách nhiệm với Chi"
"Thật sao?"- Nhi vui mừng.
"Đúng vậy"
"Anh ta có biết là Chi đã có con rồi không? "
"Hôm qua anh đã nói cho cậu ấy biết rồi"
"Anh ta chấp nhận sao?"
"Đúng vậy, Gil chính là chú đẹp trai mà Bình An hay nhắc tới đó"
Nhi bất ngờ. "thật sao?
"Chiều nay Gil sẽ đến trường đón Bình An về nhà, cậu ấy muốn nói chuyện với Chi"
"Anh ta có phải là người tốt không vậy?"
"Anh có thể chắc với em một điều cậu ấy là một người rất tốt"
"Nhưng Chi nói anh ta là người xấu"
"Bây giờ cô ấy đang giận nên nói vậy thôi. Em cũng muốn bạn em có được hạnh phúc mà đúng không?"
"Tất nhiên rồi, cậu ấy đã chịu rất nhiều đau khổ, em luôn muốn cậu ấy tìm được hạnh phúc"
"Vậy thì chúng ta phải cùng nhau giúp họ thôi"
Nhi gật đầu đồng ý.
...............
Đến chiều Gil đến trường mẫu giáo đón Bình An về nhà.
Bình An gọi. "Chú đẹp trai"
Gil cười dịu dàng với Bình An. "Chúng ta về thôi"
''Dạ"
"Con đã nhớ những gì chú dặn hay chưa?"
"Dạ con nhớ rồi."
Về tới nhà Bình An vào nhà trước.

"Mẹ ơi Bình An về rồi"
Chi bước ra phòng khách.
"Con trai của mẹ đã về rồi sao?"
"Dạ"
Bình An bước bước lại ôm Chi nũng nịu.
"Mẹ ơi"
"Chuyện gì vậy con trai?"
"Bình An muốn giới thiệu với mẹ một người"
"Ai vậy con?"
"Dạ là chú đẹp trai"
"Chú đẹp trai sao, chú ấy đang ở đâu?"
"Dạ chú đẹp trai đang đứng đợi ở bên ngoài"
"Vậy con mời chú ấy vào nhà đi, mẹ cũng muốn cảm ơn chú ấy vì đã giúp con"
"Dạ." Bình An ra gọi Gil vào nhà.
Gil bước vào nhà. "chào em"
Chi bất ngờ. "sao lại là anh, anh đến đây làm gì?"
"Anh có chuyện muốn nói với em"
"Anh mau về đi, tôi không có chuyện gì để nói với anh hết"
"Chỉ 10 phút thôi anh xin em đó"
"Dù là 1 phút thôi tôi cũng không muốn, anh mau ra khỏi nhà của tôi ngay lập tức"
"Mẹ ơi đừng đuổi chú đẹp trai mà mẹ, chú đẹp trai có chuyện muốn nói với mẹ"
Chi không ngờ anh ta chính là chú đẹp trai mà Bình An hay nhắc tới. Chi kéo Bình An lại gần.
"Chú ấy là người xấu, sau này con không được đi cùng với chú ấy nữa có biết không?"
"Không phải, chú đẹp trai là người tốt, chú đẹp trai rất là thích mẹ"
"Mẹ nói con không nghe hay sao? Mẹ cấm con từ nay không được gặp chú ấy nữa đã nghe rõ hay chưa?"
"Con không chịu đâu, con muốn chú đẹp trai làm ba của con"
"Con muốn bị mẹ đánh đòn có phải không?"- Chi hơi lớn tiếng.
Bình An khóc. "mẹ mắng Bình An, mẹ hết thương Bình An rồi"
Gil bước lại ôm Bình An.
"Sao em lại mắng thằng bé, thằng bé có lỗi gì đâu"
Chi tức giận nhìn Gil.
"Anh làm ơn tránh xa hai mẹ con tôi ra, anh đừng có đến đây mà làm phiền chúng tôi nữa"
"Anh chỉ muốn nói chuyện với em một chút thôi mà"
"Tôi không có gì để nói với anh hết, mời anh về cho"
Nhi vừa bước tới cổng đã nghe tiếng cãi nhau rồi.
"Có chuyện gì vậy Chi, sao Bình An lại khóc như vậy?"
Chi không trả lời mà trừng mắt nhìn Gil.
"Tất cả là tại anh ta"
Nhi bước lại dỗ dành Bình An.
"Bình An sao con lại khóc?"
"Hức hức....... Mẹ mắng Bình An, mẹ hết thương Bình An rồi"
Nhi ôm Bình An vào lòng mà dỗ dành.
"Được rồi con đừng khóc nữa"
Bình An vẫn cứ khóc thút thít.
"Sao cậu lại mắng Bình An vậy Chi?"- Nhi hỏi.
Chi không trả lời mà chỉ im lặng.
Gil lên tiếng. "Cô dẫn Bình An ra ngoài một lát có được hay không, tôi có chuyện muốn nói với cô ấy?"
"Được"
Nhi dẫn Bình An ra ngoài cho hai người nói chuyện.
"Anh muốn nói gì thì nói nhanh đi, tôi không có nhiều thời gian dành cho anh đâu"
Gil bước lại gần Chi.
"Anh xin lỗi vì đã làm tổn thương em, em tha thứ cho anh có được không? anh thật sự không biết là em đã phải chịu nhiều đâu khổ như vậy. Anh sẽ trách nhiệm với những gì anh đã làm"
"Tôi không cần anh phải chịu trách nhiệm gì hết. Anh có thể về rồi"
"Em ghét anh đến như vậy sao?"
"Đúng vậy tôi rất là ghét anh"
"Dù em có ghét anh thì ngày mai em vẫn phải đi làm lại cho anh, đơn xin thôi việc của em anh đã xé nát rồi"
"Tôi không muốn"
"Em không muốn cũng phải đi làm, em đã ký hợp đồng với công ty rồi, nếu bây giờ em muốn nghĩ việc em phải bồi thường hợp đồng cho công ty gấp đôi"
"Sao anh phải ép tôi như vậy?"
"Anh không có ép em, anh chỉ muốn được nhìn thấy em thôi"
Chi khóc. "tôi ghét anh tôi thật sự rất ghét anh"
Nghe Chi nói như vậy Gil cảm thấy rất đau lòng.
"Dù em có nói gì đi nữa tôi cũng sẽ không bỏ cuộc đâu. Tôi sẽ khiến cho em phải thích tôi. Tôi rất muốn được chăm sóc cho em và Bình An, hãy cho phép tôi được chăm sóc cho em và Bình An có được không?"
"Anh về đi"
"Thùy Chi à"
Chi hét lên." Tôi đã nói là anh về đi rồi mà"
"Được rồi anh không làm phiền em nữa, ngày mai em nhớ đi làm lại đó, anh sẽ luôn đợi em"
Gil bỏ về.
Chi ngồi xuống khóc. "sao anh phải ép tôi đi làm lại"
.
.
.
.
Bình An vẫn còn giận Chi, vừa về đến nhà đã chạy vào phòng đóng cửa lại rồi.
Chi gõ cửa. "Bình An à"
Bình An vẫn im lặng không trả lời.
"Con giận mẹ sao? Mẹ xin lỗi mẹ không nên mắng Bình An"
Vẫn không mở cửa.
"Mẹ xin lỗi mà con trai"- Chi khóc.
Nghe mẹ khóc Bình An vội chạy ra ngoài mở cửa.
"Bình An xin lỗi mẹ, mẹ đừng khóc mà"
Chi ôm lấy Bình An. "Con đừng có giận mẹ nữa có được không?"
"Bình An không có giận mẹ, Bình An thương mẹ nhiều lắm"
Bình An cũng khóc.
Nhi lên tiếng.
"Hai mẹ con cậu đừng có khóc nữa, tất cả là lỗi của anh ta"
Bình An bênh Gil.
"Không phải tại chú đẹp trai, chú đẹp trai không có lỗi gì hết"
"Mẹ Nhi biết rồi, chưa gì mà con đã bênh anh ta chằm chằm rồi"
Chi lên tiếng. "Được rồi đừng nói về anh ra nữa"
"Sao mẹ lại không thích chú đẹp trai vậy mẹ, chú đẹp trai là người rất tốt mà?
Chi không biết phải nói làm sao cho Bình An hiểu nữa.
"Sao mẹ không trả lời con?"
"Con thích chú đẹp trai đến như vậy hay sao?"
"Dạ, Bình An rất thích chú đẹp trai. Hôm nay chú đẹp trai còn đến trường dẫn Bình An đi ăn kem nữa đó"
"Chi à, mình nghĩ anh ta không phải là người xấu đâu, cậu hãy thử mở lòng để tiếp nhận anh ta đi"
"Đúng đó mẹ chú đẹp trai là người rất tốt"
Chi không biết phải nói sao với hai người này nữa.
"Bình An đã đứng về phía anh ta rồi, bây giờ còn đến cả cậu nữa. Cậu cũng bị anh ta mua chuột rồi có phải không?"
"Không có, tớ chỉ muốn cậu được hạnh phúc mà thôi"
"Được rồi tớ sẽ suy nghĩ về chuyện này"
"Hay quá mẹ đồng ý rồi"
"Mẹ chỉ nói là sẽ suy nghĩ, chứ không có nói là đồng ý"
Bình An cười

1 2 »