Chấp 14: Tôi Ghét Anh


Chi rên khó chịu quá, thuốc đã bắt đầu phát huy tác dụng.


"Em có sao không Chi?"


Nóng quá Chi bắt đầu cởi áo ra, Chi kéo Gil lại hôn lên môi Gil, Gil cũng đáp lại.


Anh xin lỗi là anh muốn giúp em, em đừng trách anh. Anh nhất định sẽ chịu trách nhiệm.


Gil hôn lên khắp người Chi. Chi bây giờ đã không còn biết gì nữa chỉ biết tận hưởng những khoái cảm mà Gil mang lại, cô ấy cảm thấy rất dễ chịu.


Được một lúc thì Gil ngưng lại."em đã mất trinh rồi sao?"


Chi cảm thấy không thoải mái khi Gil ngưng lại."Khó chịu quá em muốn....."


Gil tức giận."em đã từng thuộc về người khác rồi sao?"


Chi kéo người Gil xuống em muốn.....


Gil không suy nghĩ nhiều nữa mà lại tiếp tục...........🐰🐻


_______


Sáng hôm sau Chi tỉnh dậy trước, đau đầu quá. Chi nhìn xung quanh đây là đâu vậy? Nhìn qua bên cạnh thì thấy một người đàn ông khỏa thân, nhìn lại chính mình thì không một mảnh vải che thân. Chi bịt miệng lại chuyện gì đang xảy ra vậy sao mình lại ngủ với anh ta. Chi vội đứng dậy mặc lại quần áo, cô ấy không bỏ chạy như lần trước nữa cô ấy muốn biết người đàn ông đó là ai. Chi bước lại gần hình dáng này sao lại quen thuộc như vậy?


Gil đột ngột xoay người qua, Gil đã thức dậy lâu rồi chỉ giả vờ ngủ thôi. Gil ngồi dậy "chào buổi sáng"


Chi bất ngờ."tổng giám đốc sao lại là anh? Sao anh lại làm như vậy với tôi?"


Gil bước lại gần Chi.


Chi che mặt lại."anh mau mặc đồ lại đi rồi nói"


Gil cười đểu."em xấu hổ cái gì tối qua chúng ta đã thấy hết của nhau rồi còn gì nữa đâu mà che với giấu"


Chi đỏ mặt, cô ấy không nhớ gì hết.


Đợi Gil mặc đồ xong rồi Chi hỏi."đã có chuyện gì xảy ra sao tôi với anh lại....?"


"Em nên cảm ơn tôi mới đúng, Tối qua em bị người ta bỏ thuốc kích thích vào rượu. Chính tôi là người đã cứu em. Còn chuyện xảy ra tối hôm qua là vì tôi muốn giúp em thôi"


Chi tức giận."giúp tôi sao, anh lợi dụng lúc tôi không biết gì mà chiếm đoạt tôi thì có, anh là kẻ khốn kiếp"


Gil cười lạnh."Khốn kiếp sao, nếu tối qua không có tôi giúp em thỏa mãn dục vọng thì em đã sớm chết rồi"


Chi khóc."có rất nhiều cách khác mà sao anh lại làm như vậy?"


"Em khóc cái gì, cũng đâu còn là cô gái trong trắng gì nữa đâu mà khóc. Tôi tưởng em khác những cô gái khác nhưng em cũng giống như họ thôi"


Chi tát Gil một cái CHÁT thật đau.


"Anh biết gì về tôi mà nói, anh không có quyền xúc phạm tôi, anh là tên khốn kiếp tôi sẽ không bao giờ tha thứ cho anh đâu, tôi ghét anh"


Chi bỏ chạy khỏi nơi đó cô ấy vừa chạy vừa khóc. Tại sao lại đối xử với tôi như vậy, tôi đã làm gì sai?


Chi đi rồi Gil ngồi thẫn thờ, sao mình lại nói những lời làm tổn thương cô ấy như vậy. Ngồi một lúc Gil cũng về nhà, vừa bước vào nhà mẹ Gil hỏi.


"Sao tối qua con không về nhà, gọi điện cũng không liên lạc được?"


"Con xin lỗi mẹ tối qua con hơi say nên ngủ lại ở khách sạn luôn"


"Sao nhìn con mệt mỏi quá vậy?"


"Đúng là con hơi mệt, hôm nay con muốn nghĩ một ngày mẹ gọi điện báo cho ba giúp con"


"Mẹ biết rồi"


Gil mệt quá vừa lên phòng đã ngủ, tối qua Gil mất sức rất nhiều.


.........


Từ hôm qua đến giờ Nhi lo lắng cho Chi, gọi điện cũng không được, tối qua cả đêm cũng không chịu về nữa làm Nhi vô cùng lo lắng. Không biết có chuyện gì xảy ra với Chi không nữa. Đang lo lắng thì thấy Chi bước vào nhà Nhi chạy lại hỏi.


"Sao tối qua cậu không về nhà, cũng không gọi điện về báo nữa, cậu làm cho mình và Bình An lo lắng lắm có biết không?"


"Mình xin lỗi."Chi ôm chằm lấy Nhi mà khóc nức nở.


Nhi thấy Chi khóc thì lo lắng hỏi."có chuyện gì vậy sao cậu lại khóc?"


Chi không trả lời mà vẫn khóc.


"Cậu đừng khóc nữa mau nói cho tớ biết đi."Nhi nhìn lên cổ Chi thì thấy chằng chịt giấu hôn, Nhi kéo áo Chi xuống thì không thể tin nổi nữa người cô ấy..........


Nhi tức giận."là kẻ nào đã làm như vậy với cậu, cậu đừng khóc nữa mau nói cho tớ biết đi?"


Chi ngừng khóc kể lại mọi chuyện cho Nhi nghe sau khi nghe xong Nhi lại càng tức giận.


"Anh ta đúng là tên khốn kiếp mà, lợi dụng lúc cậu không biết gì để chiếm đoạt cậu, có nhiều cách khác mà sao lại làm như vậy. Mình sẽ bắt anh ta phải chịu trách nhiệm với cậu"


Chi cười buồn."chịu trách nhiệm sao? anh ta biết mình không còn trinh nữa thì anh ta coi thường mình, anh ta đã nói những lời xúc phạm đến mình"


"Cái tên khốn kiếp mà mình phải giết chết anh ta, sao anh ta có thể đối xử với cậu như vây được"


"Thôi bỏ qua đi, hãy cứ xem như tối qua là một cơn ác mộng"


"Sao có thể dễ dàng bỏ qua cho hắn như vậy được, phải báo cảnh sát bắt hắn mới được"


"Chúng ta không làm gì được anh ta đâu, nhà anh ta rất là giàu có"


"Tức quá mà tên khốn kiếp, cậu nghĩ việc ở đó ngay đi không cần phải đi làm nữa"


"Tớ biết rồi, tớ cũng không muốn phải nhìn thấy mặt của anh ta nữa đâu"


Nhi vẫn cứ đứng chửi tên khốn kiếp.


"Bình An của mình đâu rồi?"


"Bình An đi học rồi, mình phải nói mãi Bình An mới chịu đi học đó, Bình An rất là lo lắng cho cậu, tối qua đã đợi cậu rất khuya mới chịu đi ngủ"


Chi lại khóc. "mẹ xin lỗi con trai, tối qua mình đã hứa với Bình An là khi về sẽ mua bánh kem cho thằng bé"


Nhi ôm Chi. "cậu đừng khóc nữa mau vào tắm rửa rồi nghỉ ngơi đi"


Chi gật đầu. "cậu cũng đi làm đi đừng lo cho mình, mình không sao đâu"


"Vậy mình đi làm đây chiều nay mình sẽ về sớm với cậu"


Chi gật đầu.


...............


Tú thấy Nhi đến thì hỏi. "sao giờ này em mới đi làm?"


Nhi không trả lời mà bỏ vào phòng làm việc của mình.


Tú đi theo Nhi. "em sao vậy có chuyện gì sao?"


"Không phải tại tên bạn khốn kiếp của anh sao, anh ta dám đối xử với bạn của tôi như vậy"


"Em đang nói gì vậy anh không hiểu gì hết, em mau nói rõ cho anh biết đi?"


"Được, vậy để tôi nói cho anh biết. Anh ta lợi dụng lúc bạn tôi bị trúng thuốc kích thích mà chiếm đoạt cô ấy"


"Em nói sao? Gil đã làm như vậy với Chi sao? Cậu ấy không phải là người như vậy đâu"


Nhi tức giận. "Không lẻ tôi bịa truyện ra để đổ tội cho bạn của anh"


Tú không thể nào tin được là Gil

1 2 »