Chấp 13: Lịch Sử Lặp Lại


"Chỉ cần chú đẹp trai kết hôn với mẹ con thì chú đẹp trai sẽ trở thành ba của con thôi"
"Chuyện này không có đơn giản như con nghĩ đâu, không phải cứ muốn kết hôn là kết hôn được"
Bình An buồn thiu. "sao lại không kết hôn được vậy chú Tú?"
"Mẹ con và chú đẹp trai không có yêu nhau làm sao mà kết hôn được?"
"Vậy thì chỉ cần hai người đó yêu nhau là được thôi mà"
Tú cũng không biết phải nói sao cho Bình An hiểu nữa. Ngồi một lúc Tú cũng đưa Bình An về lại bệnh viện cho Chi. Chi đợi ông Hoàng về rồi mới dám vào thăm mẹ của mình.
________
Tập đoàn G&C.
Hôm nay Chi đi làm lại cô ấy không được vui vì mẹ vẫn còn chưa tỉnh. Đang ngồi suy nghĩ thì Gil gọi Chi vào.
"Tổng giám đốc anh cho gọi tôi"
Gil nhìn sắc mắc của Chi không được tốt lắm hình như cô ấy đang có chuyện gì buồn.
"Em có chuyện gì buồn sao?"
"Không có"
"Tại sao 2 ngày nay em không đi làm?"
"Tại tôi có việc riêng thôi, tôi xin lỗi tôi sẽ không nghĩ làm nữa đâu"
Gil bước lại gần Chi, Chi cuối mặt xuống không dám nhìn Gil.
"Sao em không nhìn tôi, em đang sợ tôi sao?"
"Không có, chỉ là tôi........."
Gil bất ngờ ôm chằm lấy Chi. Chi dùng giằng muốn đẩy Gil ra nhưng không được.
"Cho tôi ôm em 1 phút thôi, tôi thật sự rất nhớ em"
Chi không dùng giằng nữa mà để im cho Gil ôm.
"2 ngày nay không được gặp em tôi thật sự rất nhớ em, em có nhớ tôi không?"
"Tổng giám đốc xin anh đừng như vậy nữa"
Bỗng ST bước vào, hai người giật mình buông nhau ra.
"Tôi xin lỗi tại cửa không khóa, hai người cứ tiếp tục đi tôi sẽ quay lại sau"
Chi cố giải thích. "giám đốc ST không phải như anh nhìn thấy đâu"
"Mặc kệ cậu ta đi em không cần phải giải thích gì hết"
"Nhưng anh ấy đang hiểu lầm về mối quan hệ của chúng ta"
"Em đừng nói gì nữa em nghe cho rõ đây, kể từ bây giờ tôi chính thức theo đuổi em"
Chi bất ngờ vì lời tuyên bố của Gil.
"Tổng giám đốc tôi......."
"Em ra ngoài làm việc tiếp đi"
Phải nói làm sao cho anh ta hiểu đây, hay là nói cho anh ta biết là mình đã có con rồi.
.
.
.
.
Buổi trưa Gil bước ra ngoài rủ Chi đi ăn cơm.
"Đi ăn cơm thôi đã trưa rồi, tôi sẽ mời em"
"Không cần đâu, tôi xuống nhà ăn của công ty ăn là được rồi"
Gil nắm lấy tay Chi. "Chúng ta đi thôi"
"Tổng giám đốc tôi đã nói là không đi rồi mà"
Gil mặc kệ lời Chi nói vẫn kéo Chi đi.
"Anh bỏ tay ra đi để mọi người nhìn thấy sẽ không hay đâu"
"Nếu em chịu đi ăn với tôi thì tôi sẽ bỏ tay em ra"
Chi không còn cách nào khác đành phải gật đồng ý.
Gil mỉm cười. "vậy có phải ngoan không"
Gil chở Chi đến một nhà hàng gần đó.
……
Nhà hàng.
"Em muốn ăn món gì?"
"Món gì cũng được"
Gil gọi 2 đĩa bò bít tết. Gil cắt ra từng miếng nhỏ rồi đưa cho Chi.
"Cảm ơn anh"
"Em ăn nhiều vào, em hơi ốm mập lên một chút sẽ đẹp hơn"
Chi không nói chuyện mà cứ ngồi ăn thôi.
ST cũng đi ăn trưa ở nhà hàng đó thấy Gil và Chi thì ST bước lại.
"Tôi có thể ngồi ăn trưa cùng với hai người được hay không, ăn một mình buồn quá?"
Gil chưa kịp từ chối Chi đã gật đầu đồng ý rồi.
"Anh ngồi đi càng đông càng vui mà"
ST bước lại ngồi gần chỗ Chi.
Gil Thấy ST ngồi gần chỗ Chi thì không được vui.
Gil hỏi. "sao cậu cũng đi ăn ở đây còn rất nhiều nhà hàng khác mà"
"Thì tại nhà hàng này đồ ăn rất là ngon, sao vậy cậu không vui khi tôi đến đây ăn sao?"
Gil chửi thầm, cái tên khốn kiếp hắn cố tình muốn trả thù mình đây mà. Hai người ngồi lườm nhau.
Chi thấy tình hình có vẻ căng thẳng nên mới nói.
"Hai người làm sao vậy mau ăn đi đồ ăn sắp nguội hết rồi"
"Bọn anh biết rồi"
Chi hỏi. "cách nói chuyện của hai người không giống cấp trên và cấp dưới"
Gil chưa kịp trả lời ST đã dành nói rồi.
"Anh với Gil là bạn thân của nhau, thân đến nỗi dành người yêu của nhau luôn"
"Sao cơ?"
Gil trừng mắt nhìn ST.
ST cười. "anh chỉ đùa thôi bọn anh là bạn thân từ nhỏ"
"Thật vậy sao?" Chi nhìn họ không giống bạn thân chút nào hết.
Gil rất bực mình vì không nói chuyện được nhiều với Chi, toàn là tên ST đó dành nói hết thôi.
Chi đứng dậy. "em vào nhà vệ sinh một lát"
Cả hai gật đầu.
ST cười cười. "sao nhìn cậu không được vui vậy đừng nói là tại tớ nha?"
"Nếu cậu đã ăn xong rồi thì mau biến đi, đừng có ở lại đây mà làm kì đà cản mũi nữa"
ST bật cười. "kì đà cản mũi sao?"
"Đúng vậy cậu mau về đi"
"Tớ phải đợi Thùy Chi ra đã phải chào cô ấy mới về được chứ"
"Không cần phải chào cậu mau về đi"
ST hỏi. "Sao cậu lại tức giận như vậy không lẻ cậu thích cô ấy sao?"
"Đây là chuyện riêng của tôi cậu không cần phải biết"
"Nếu cậu không muốn trả lời cũng không sao, tôi sẽ cho cậu biết một bí mật của tôi"
Gil hỏi. "Bí mật gì?"
"Tôi thích cô thư ký của cậu tôi đã quyết định sẽ theo đuổi cô ấy"
Gil tức giận. "ai cho phép cậu theo đuổi người phụ nữ của tôi, tôi cấm cậu lại gần cô ấy"

"Người phụ nữ của cậu sao nực cười, cậu lấy tư cách gì mà cấm tôi. Cô ấy vẫn chưa phải là người yêu của cậu, cậu không có quyền gì hết. Không lẻ cậu định lấy chức vụ ra để hù dọa tôi"
Gil đe dọa. "Cậu có tin là tôi sẽ đuổi việc cậu hay không?"
"Cậu muốn đuổi việc tôi sao? Cậu đừng quên chính ba cậu là người đã mời tôi về đây làm, chỉ có ông ấy mới có quyền đuổi việc tôi thôi"
Gil cười đểu. "sớm muộn gì tôi cũng đá cậu ra khỏi công ty của tôi thôi"
ST cũng cười đểu." tôi sẽ đợi đến lúc đó"
"Cậu không có thích cô ấy mà cậu đang muốn trả thù tôi đúng hay không?"
ST thừa nhận. "đúng vậy đó thì sao?"
"Tôi cảnh cáo cậu khôn hồn thì tránh xa cô ấy ra, nếu không thì đừng có trách là tại sao tôi ác"
"Nếu tôi vẫn cứ lại gần cô ấy đó thì sao cậu làm gì được tôi, không lẻ cậu định cho người giết chết tôi hay sao?"
"Tôi đã nói chuyện năm xưa không liên quan gì đến tôi hết, tôi không có cố tình cướp đi người yêu của cậu là cô ấy đã chọn tôi"
"Cậu đừng nhắc đến cô ta nữa, bây giờ tôi chỉ có hứng thú với cô thư ký của cậu thôi. Lần trước cậu may mắn nên thắng tôi còn lần này thì chưa chắc thắng đâu"
ST đứng dậy bỏ về.
Gil tức điên lên. "thằng khốn kiếp"
......…
Trên đường về công ty Gil im lặng không nói gì hết.
"Tổng giám đốc anh sao vậy lúc nãy anh nói nhiều lắm mà?"
"Sau này em không được thân thiết với tên ST đó nữa, cậu ta không phải là người tốt đâu?"
"Tôi thấy anh ST là người rất tốt mà, anh ấy còn rất vui tính và dễ gần nửa"
Gil tức giận.
"Anh ST sao? Em gọi tên anh ta thân mật như vậy còn tôi thì em không gọi, từ bây giờ em phải gọi tôi là anh Gil không được gọi là tổng giám đốc nữa đã nghe rõ hay chưa?"
Chi im lặng không trả lời.
"Sao tôi hỏi không trả lời?"
"Tôi biết rồi, tổng giám đốc tôi nghĩ mình không nên giấu anh nữa có một chuyện anh cần phải biết"
Gil hỏi. "chuyện gì?"
"Thật ra thì tôi đã có........"
Bỗng điện thoại reo Gil bắt máy.
"Có chuyện gì vậy ba?"
"Tối nay con hãy đi dự tiệc thay ba, ba hơi mệt nên không thể đi được"
"Dạ con biết rồi." Gil cúp máy.
"Tối nay em sẽ đi dự tiệc với tôi"
"Tôi không đi có được không? tôi....."
"Em là thư ký nên nhất định phải đi tối nay 8h tôi sẽ đến đón em"
"Tôi biết rồi"
.........
8h tối.
Bình An thấy Chi mặc đồ đẹp nên hỏi.
"Sao tối rồi mà mẹ còn mặc đồ đẹp vậy mẹ?"
"Tối nay mẹ có việc nên phải ra ngoài Bình An ở nhà với mẹ Nhi nha"
"Bình An đi cùng với mẹ có được không?"
"Không được đâu con trai, mẹ đi công việc chứ không phải đi chơi"
Bình An buồn thiu nên Chi phải dỗ dành.
"Mẹ sẽ về sớm thôi, mẹ còn mua bánh kem về cho Bình An nữa có chịu hay không?"
Nghe đến bánh kem là Bình An vui liền Bình An bước lại ôm Chi.
"Mẹ nhớ về nhà sớm nha Bình An đợi mẹ về đó"
''Mẹ biết rồi tạm biệt con trai"
"Tạm biệt mẹ"
[….]
Khách sạn.
Đúng 8h tối Gil chở Chi đến khách sạn để dự tiệc. Chi không có quen biết ai cả nên chỉ biết đi theo Gil thôi.
Chi nói nhỏ vào tai Gil. "tôi vào phòng vệ sinh một lát"
Gil gật đầu.
Nãy giờ có một người đàn ông đã quan sát Chi rất kĩ, thấy Chi đi vào phòng vệ sinh anh ta cũng đi theo.
Chi đi vệ sinh xong muốn ra ngoài lại thì có người gọi.
"Cô Thùy Chi"
Chi quay người lại thấy Cường nên cuối đầu chào.
"Chào anh giám đốc Cường"
"Chào em không ngờ lại được gặp em ở đây, tôi mời em một ly rượu có được hay không?"
''Xin lỗi anh tôi không biết uống rượu"
"Đây không phải là rượu mà chỉ là rượu trái cây thôi, uống vào sẽ không có say đâu"
Chi nhận lấy ly rượu. "cảm ơn anh"
Chi uống hết ly nước xong thì bị ngất.
Cường hài lòng ẵm Chi vào phòng khách sạn. Tôi đã muốn em ngay từ lần đầu tiên khi nhìn thấy em rồi.
Gil đợi lâu quá không thấy Chi ra nên vội đi tìm. điện thoại thì không liên lạc được.
"Đi gì mà lâu vậy không biết"
Có một anh nhân viên đi qua Gil bước lại hỏi.
"Anh có thấy một cô gái mặc váy màu xanh dương đi ngang qua đây hay không?"
Anh ta gật đầu. "tôi thấy một người đàn ông ẵm cô ấy vào phòng rồi hình như cô ấy đang bị say rượu"
"Sao cơ, anh ta ẵm cô ấy vào phòng nào?"
"Dạ phòng 202"
Gil vội chạy thật nhanh lên phòng 202.
Cường vừa tắm xong thì có tiếng gõ cửa.
Chi rên. "khó chịu quá"
"Em đợi anh một lát anh sẽ vào ngay thôi"
Cường mở cửa ra thấy Gil thì bình tĩnh hỏi. "có chuyện gì vậy?
Gil đẩy Cường ra bước vào thì thấy Chi đang nằm ở trong đó. Gil tức giận nắm lấy cổ áo của Cường.
"Mày đã làm gì cô ấy?"
"Tôi vẫn chưa làm gì cô ấy hết xin anh tha cho tôi"
"Thằng khốn kiếp tao sẽ đánh chết mày"
Gil đấm đá túi bụi vào người Cường.
Bốp bốp..... Bụp bụp.......
Chi rên khó chịu quá, nghe Chi rên nên Gil không đánh Cường nữa.
"Em sao vậy Chi?
"Em khó chịu quá"
"Thằng khốn kiếp mày đã cho cô ấy uống cái gì vậy?"
Gil quay người lại thì không thấy Cường đâu nữa hết, anh ta nhân lúc Gil không để ý đã chạy trốn rồi. Gil nhìn biểu hiện của Chi thì đã biết cô ấy bị trúng thuốc kích thích rồi.
"Anh sẽ chịu trách nhiệm"


             ----------------Hết chấp 13--------------