Chap 41 : Từ biệt

- Lucy ? - Natsu gọi tên Lucy , và cô quay đầu lại . Mắt cô mở to trước những gì cô đang thấy .

Lucy trân trối nhìn cơ thể Natsu mờ dần đi như ảo ảnh sắp tan biến . Cô vẫn chưa định hình được chuyện gì đang xảy ra ngay trước mắt cô . Phải rồi nhỉ , Natsu , xét đến cùng anh vẫn chỉ là một bản vẽ , không thể ở bên cô mãi mãi được . Cả năm qua , cô đã quá hạnh phúc mà quên mất rằng rồi sẽ có một ngày cô sẽ phải nói lời từ biệt anh .
Nước mắt Lucy cứ thế tuôn ra từ đôi mắt màu nâu nhạt . Cô khóc oà lên như một đứa trẻ , vì cô đã nhận ra mình sắp phải rời xa anh . Mãi mãi .
Natsu không dám để Lucy đứng đó khóc , anh tiến lại ôm Lucy vào lòng dù biết cơ thể anh đang phai nhoà dần .
- Lucy , Lucy , Lucy ... - Natsu ôm chặt Lucy , gọi tên cô rất nhiều lần . - Lucy , Lucy , Lucy ... Anh gọi tên của em mãi , muốn nhìn thấy gương mặt tươi cười của em mỗi khi anh gọi , muốn được ôm em thật nhiều , mà muốn được hôn em nhiều hơn nữa .
- Này ? Anh đang nói gì vậy ? Anh đùa tôi thôi đúng không ? - Lucy bàng hoàng , cô nắm chặt vai áo anh , lắc lấy lắc để . - Anh sẽ không biến mất đâu , phải không ? Anh luôn ở bên tôi mà , đúng không ?
- Anh xin lỗi , Lucy ạ . Anh xin lỗi . - Natsu lại ôm ghì lấy Lucy , anh đang cố kìm nén để không khóc . Không bao giờ được tỏ ra yếu đuối trước Lucy cả ! - Anh xin lỗi vì đã không ở bên em Lucy ạ , anh xin lỗi .
Cho đến lúc này , Lucy mới nhận ra những lời anh nói là thật . Không phải một ác mộng hay một trò đùa ngớ ngẩn gì nữa , là sự thực : anh sắp biến mất , không ở bên cô nữa .
- Này ! Tôi cấm ! Anh không được đi đâu cả ! Tôi là bạn gái anh cơ mà , anh còn nói anh sẽ luôn ở bên tôi nữa chứ ! - Lucy kiễng chân ôm chặt cổ Natsu , và tất nhiên do anh quá cao nên chân cô bây giờ cũng không chạm đất . Cô vừa nói vừa khóc , những giọt nước mắt ấm nóng rơi đầy lên vai anh . - Ở lại đi mà , tôi xin anh đấy !
Natsu nắm chặt tay mình , anh siết chặt vòng ôm của mình hơn nữa . Chúa ạ , nếu biết từ sớm anh sẽ phải rời xa Lucy vào ngày hôm nay , có lẽ anh đã không yêu cô thật nhiều đến như vậy . Bây giờ , khi nhìn thấy Lucy khóc vì mình , anh cảm thấy mình thật có lỗi .
- Anh được tạo ra bởi một sức mạnh kì lạ , để đến được với em . Nhưng có lẽ thời gian dành cho anh đã hết , anh phải trở về nguồn sức mạnh đó . Vì vậy anh không thể tiếp tục ở bên em được . - Natsu hôn lên mái tóc óng vàng như nắng của Lucy , sống mũi anh cay cay , và khoé mắt anh đọng lại một giọt nước nhỏ trong veo .
- Đồ đáng ghét ! - Lucy khóc to hơn , cô có lẽ không chịu được nữa . - Tại sao anh cứ đến và đi đường đột như thế chứ ?
Tự nhiên chân Lucy hạ xuống đất . Cô nhận ra phần chân của anh đã biến mất hẳn và đang lan rộng đến những bộ phận khác .
- Không ! Không ! - Lucy lại nhào tới . - Tôi muốn anh ở lại , tôi cần anh ở lại mà .
- Nghe này Lucy , anh rất vui vì đã được trải qua một quãng thời gian tuyệt vời cùng em . Anh biết khi anh biến mất , em sẽ khóc rất nhiều , nhưng anh không thể ở lại để lau những giọt nước mắt đó cho em . Anh xin lỗi ... - Natsu nâng mặt Lucy lên , và đặt lên môi cô một nụ hôn sâu , nhưng nó chứa đầy nỗi buồn và sự tiếc nuối , trong đó , cô thấy cả vị mằn mặn .
- Đến cuối cùng , anh vẫn bỏ tôi ở lại . - Lucy vẫn khóc , nhưng đã dịu hơn , bình tĩnh hơn lúc vừa rồi .
- Một lần cuối , Lucy . - Anh tựa trán anh vào trán cô , nhắm hờ mắt lại . - Xin lỗi em ... và cảm ơn em , vì tất cả mọi thứ . Anh YÊU em , Lucy .
- Em cũng yêu anh mà . - Lucy khóc đến lạc giọng , với tay ôm lấy gương mặt của người cô yêu thương nhất . - Tại sao anh lại bỏ em ở lại chứ ?
Natsu thoáng ngạc nhiên , rồi anh mỉm cười thật hiền . Đó là câu nói Natsu luôn muốn nghe , dù cho Lucy nói quá muộn . Và rồi , Natsu biến mất hoàn toàn , để lại người con gái anh yêu thương đứng khóc một mình trên sân thượng .
Người mà Lucy yêu đã tan biến như thế .
Lucy trở về nhà , vào trong phòng , cô tìm kiếm tờ giấy mà cô đã vẽ Natsu . HÌnh ảnh của anh đã trở lại trên trang giấy , cùng những chi tiết về tính cách . Lucy gạch chân dòng chữ "Luôn ở bên tôi mỗi khi tôi cần" , cô gạch đi gạch lại dưới chân dòng chữ , và nước mắt bắt đầu rơi .
- Trở lại đi , trở lại đi mà ! Hãy ở lại với tôi . - Lucy oà lên nức nở . - Cớ gì anh lại bỏ mặc tôi chứ ?

Ở bên ngoài phòng , bố mẹ Lucy đứng đó , lo lắng khi nghe tiếng khóc lớn của cô . Họ không biết vì sao cô khóc , nhưng họ biết chắc nỗi đau này phải lớn lao lắm , thì cô con gái dũng cảm của họ mới phải rơi lệ như thế này .
Sau vài ngày tự nhốt mình trong phòng chỉ để khóc lóc , Lucy đã xốc lại tinh thần . Cô cố tỏ ra bình thường hết mức có thể để mọi người không lo lắng cho mình . Bố mẹ cô cứ hỏi vì sao cô buồn rầu đến vậy , Lucy kể về Natsu , nói lí do rằng anh phải đi xa không thể ở bên cạnh cô nữa . Nhưng cái cô nhận được là ánh mắt kì lạ của bố mẹ , và câu hỏi "Natsu là ai ?" . Lucy ngớ người ra , bố mẹ cô đã hoàn toàn quên về anh ấy ! Lucy lại lấy điện thoại ra , tra hỏi bạn bè , nhưng không ai biết về Natsu cả . Lucy cười cay đắng , cô quên mất anh chỉ là một sản phẩm của cô , nếu anh biến mất thì chắc chắn kí ức về anh của mọi người sẽ biến mất . Lucy lại mất thêm một ngày suy sụp trong nhà . Và rồi hôm sau , cô rời nhà , lang thang đến những nơi có kỉ niệm của mình và Natsu . Cô muốn tìm lại hình bóng của anh . Thật ngu ngốc , nhỉ ? Anh đâu còn ở bên cô nữa . Lucy biết , nhưng cô vẫn cứ hành động theo bản năng của mình .
Khi đang ngồi thơ thẩn trong một góc thư viện vắng vẻ , cô lại nhớ về anh . Về nụ cười của anh , về sự quan tâm của anh dành cho cô , và những giây phút tình cảm của hai người .
Thật buồn vì bây giờ không còn được như thế nữa . Mắt Lucy lại nhoè đi .
- A , tìm được cậu rồi ? - Một giọng nữ lạ vang lên từ phía đối diện Lucy khiến cô vội lau giọt nước mắt chực trào .
Lucy ngẩng đầu lên . Là một cô gái mà cô không quen .
- Mình là Yukino , thủ thư ở đây . Hôm trước mình có nhặt được một cái máy quay cầm tay . À ... mình đã xem nó , nên mình mới biết cậu là bạn gái của chủ cái máy ... Mình xin lỗi vì đã lén xem . - Cô ấy cúi gập đầu xuống để xin lỗi Lucy , đồng thời đưa ra cái máy quay .
Lucy nhìn vào nó , và nhận ra cái máy quay ngay lập tức . Chiếc máy quay ấy chính là thứ mà Natsu hay lôi ra mỗi khi đi chơi cùng nhau . Cô tưởng anh chỉ quay linh tinh , nên không để ý lắm , nào ngờ bây giờ nó lại trở nên quý giá như vậy .
- Cảm ơn cậu . - Lucy nói nhanh rồi giằng lại chiếc máy quay . Cô vội vã mở nó ra , để nhìn lại gương mặt của anh lần nữa . Nhưng hầu hết anh toàn quay cô , và kèm những lời bình luận về cô . Chỉ đến đoạn cuối , Natsu mới tự quay mình . Những gì anh nói chỉ là "Anh tự cảm nhận được thời gian của mình không còn nhiều , nên hãy để anh được yêu em nhiều hơn nhé ?" .
Và Lucy lại khóc lặng lẽ khi nhìn thấy anh trong những thước phim đó . Cô nhớ Natsu rất nhiều , nhớ lắm , thật sự là như vậy . 
Nếu biết trước rằng anh sẽ biến mất vào một ngày không xa , thì có lẽ Lucy đã trân trọng anh hơn bây giờ .
Nếu biết trước chuyện này sẽ xảy ra , có lẽ cô đã nói lời yêu với anh nhiều hơn nữa ...
















=> Chap cuối sẽ xuất hiện khi chap này có 60 votes và hơn nữa :V Thú thật là chap sau chỉ có kể vè cuộc sống của Lucy sau khi Natsu đi thôi =))) 

Mục Lục Truyện

Chap 1 : Hình mẫu bạn trai

Chap 2 : Phiền toái

Chap 3 : Một bản vẽ sẽ có gì đặc biệt ?

Chap 4 : Câu lạc bộ âm nhạc

Chap 5 : Nụ cười của Regina

Ngoại truyện : Chỉ có thể là 11-2

Chap 6 : Nhìn

Chap 7 : Hint bay trên bãi biển

Chap 8 : Biển mùa hạ lung linh

Chap 9 : Say rượu

Chap 10 : Lễ hội mùa hè (1)

Chap 11 : Lễ hội mùa hè (2)

Chap 12 : Nụ hôn tinh nghịch

Chap 13 : Chuyện thường ngày ( có tí biến động )

Chap 14 : Thế thì sao ?

Chap 15 : Ghen ?

Chap 16 : Anh ấy nắm tay cô ấy :v

Chap 17 : Cảm xúc của Lucy

Chap 18 : Nói hay không ?

Chap 19 : Mình hẹn hò đi !

Chap 20 : Lời tuyên bố khẳng định chủ quyền của Natsu

Chap 21 : Lũ mê gái chết tiệt

Chap 22 : Hãy làm cô gái của bạn ngạc nhiên

Chap 23 : "Lucy ngổ ngáo"-mode on

Chap 24 : Ôm :3

Chap 25 : Nhảy với tôi một điệu chứ , tiểu thư ?

Chap 26 : Vũ hội hay vũ trường

Chap 27 : Tuyết rơi

Chap 28 : Trước ngày nghỉ lễ

Chap 29 : Giáng sinh

Chap 30 : Đi chơi Giáng sinh

Chap 31 : Dưới cây tầm gửi

Chap 32 : Mừng năm mới

Chap 33 : Ra mắt nhà vợ

Chap 34 : Lễ tổng kết muôn màu

Chap 35 : Bảo tàng

Chap 36 : Chỗ của Natsu

Chap 37 : Valentine

Chap 38 : Một đêm cùng Natsu

Chap 39 : Buổi hẹn hò

Chap 40 : Dưới cơn mưa

Chap 41 : Từ biệt

Chap 42 : Kết

Những điều bên lề về fic này cho những ai quan tâm

Ngoại truyện : Hẹn hò lại

Ngoại truyện : Họp lớp

Thông báo

Vài điều muốn nói