Chương 77

Giang Võ bị Phác Xán Liệt gọi đến biệt thự, hắn đi nhanh, lúc đến nơi hai người Phác Xán Liệt còn chưa trở về.
Quản gia Tào khó hiểu hỏi, "Bác sĩ Giang cũng đến dự sinh nhật của tiểu tiểu thiếu gia sao?"
Giang Võ chớp mắt mấy cái, nghiêng đầu, "Hôm nay là sinh nhật bánh bao? Vậy tôi đi mua quà cho nhóc" Nói xong lại quay người ra cửa.
Dạo trước Phác Xán Liệt mua một đống biệt thự xung quanh, lão gia và lão quản gia Nghiêm Võ đang ở đó.
Ông cụ đi bộ ở hoa viên được một vòng, nhìn thấy bóng Giang Võ rời đi, "Cậu ấy đến đi dạo hoa viên à?"
Lão quản gia Nghiêm Võ đi bộ cùng, lắc đầu nói, "Chắc là có chuyện gì nên đi trước"
Hai người còn đang tản bộ thì Phác Xán Liệt lái xe trở về, ngẩng đầu lên nhìn, lại càng thêm khó hiểu.
Chỉ thấy Phác Xán Liệt xuống xe trước, sau đó đi qua đầu xe mở cửa phó lái, thò người vào cởi dây an toàn cho Biện Bạch Hiền, tiếp vô cùng cẩn thận đỡ người xuống xe, một tay ôm eo, một tay đỡ cánh tay, Bạch Hiền bất đắc dĩ trợn mắt, người này là muốn gì đây!
"Xán Liệt có phải anh hơi lo quá rồi không?" Cậu còn mang thai chưa đến một tháng, nếu không phải lần này ngất xỉu, có thể còn phải chờ một thời gian nữa mới có phản ứng, người này coi cậu là búp bê sao, còn thiếu nhét cậu vào quần áo mà che chở thôi.
Phác Xán Liệt chỉ lo đỡ cậu chứ không nói gì, tuy rằng không biết người mang thai có giống đồ dễ vỡ hay không, nhưng bảo bối của y lần thứ hai vì y mà mang trong mình một sinh mệnh bé nhỏ, đương nhiên phải che chở rồi. Ai biểu lần đầu lúc mang thai bánh bao y không biết chứ! Hơn nữa hiện tại y yêu cậu, cho nên lại càng thêm quý trọng.
Phác Khải và Nghiêm Võ khó hiểu nhìn nhau, hỏi hai người vừa mới vào, "Bạch Hiền làm sao vậy?" Nhìn thấy rất bình thường mà, nhưng con của ông thì có đôi chút bất thường.
Biện Bạch Hiền đỏ mặt, thật đúng như lời ông cụ nói, mang bầu trước khi cưới.
Xán Liệt khó nén được vui vẻ khoe, "Bảo bối mang thai" Vẻ mặt tự hào chưa kìa.
Hai ông cụ chớp mắt mấy cái, sau đó kinh hỉ trừng lớn mắt nhìn ngó bụng Biện Bạch Hiền, nơi này vẫn còn bằng phẳng lắm, Phác Khải kích động tiến lại gần vỗ vỗ tay Bạch Hiền, "Không tồi, rất không tồi"
Biện Bạch Hiền giật giật khóe miệng, ông cụ này cũng rất không bình thường.
Nghiêm Võ thì không biểu hiện rõ ràng như lão gia, nhưng cũng đủ khoa trương, không ngờ mắt còn phiếm hồng, vẻ mặt cao hứng như sắp khóc tới nơi, khuôn mặt già nua cười như hoa nở nhìn bụng Biện Bạch Hiền.
Bánh bao ở trong phòng lao thẳng tới phía Bạch Hiền.
Nhóc giang hai cánh tay béo mập, miệng còn hô, "Cha ~ Cha đã về rồi ~" ~\(≧▽≦)/~
Kết quả, nhóc còn chưa kịp chạy tới đã bị Phác Xán Liệt nâng lên.
"A!!! Cao cao, bánh bao muốn bay cao cao!" Nhóc con hưng phấn hét chói tai!
Xán Liệt dùng chút lực, tung nhóc lên, sau đó tiếp lấy, cứ thế tung bánh bao lên xuống ba lần, mới ôm nhóc vào ngực.
Bạch Hiền ở bên cạnh nhíu mày nhìn, bánh bao giờ nặng như thế mà nam nhân còn có thể nhẹ nhàng cho nhóc chơi trò bay cao cao...Người thường căn bản không tiếp nổi nhóc, nhóc rất béo, cứ như một cục bột mì ấy.
Bánh bao kêu đến hai má đỏ bừng, mắt cười cong cong, vỗ tay nhỏ cúi đầu nhìn cha, "Cha, chơi vui lắm!"
Biện Bạch Hiền nhéo nhéo mông nhóc, "Lại trốn học!" Vậy phải làm sao giờ, con của cậu trước kia rất nghe lời đi học, giờ thì hay rồi, ba ngày hai bữa lại trốn học.
Bánh bao bĩu môi, mông thịt ngồi trên cánh tay Phác Xán Liệt, bất mãn nói, "Con mới không trốn học đâu, con trở về cùng anh chứ bộ" Cha nhóc chân trước mới rời khỏi nhà trẻ, nhóc đã sau lưng bảo cô giáo gọi điện cho quản gia Tào, vì sao ấy hở? Hôm nay là sinh nhật nhóc, đương nhiên phải về nhà sớm thu quà rồi, thuận tiện còn lừa luôn Cảnh Hoán về cùng.
Mệt cho mấy đứa nhỏ nhà Phác có gen di truyền tốt, một đám thông minh, còn trưởng thành sớm, nếu không thì, chậc chậc, ăn đòn cả lũ!
Biện Bạch Hiền sao lại không biết con mình giở trò khôn lỏi, nhưng hôm nay là sinh nhật nhóc, không so đo với nhóc nữa.
Phác Xán Liệt một tay vững vàng nâng mông bánh bao, một tay ôm eo Biện Bạch Hiền, cúi đầu nhìn nhóc, "Về sao không được bổ nhào vào cha nữa"
Bánh bao rất không hài lòng, đã không cho nhóc hôn môi với cha thì chớ, lại còn không cho nhóc ngủ cùng cha, bây giờ còn không cho nhóc bổ nhào về phía cha! Dựa vào cái gì chứ! Bố tưởng bố là bố của bánh bao thì có thể cố tình gây sự như vậy sao! Hừ, còn mít con mới thèm nghe lời bố! ╭(╯^╰)╮
Nhìn nhóc bĩu môi làm mặt xấu, y liền biết con mình không chịu nghe lời.
Xán Liệt trừng mắt, "Không muốn có em trai em gái đúng không!"
Bánh bao chớp mắt mấy cái, nghiêng đầu, "Tất nhiên là con muốn rồi!"
Bạch Hiền nâng tay nhéo tay y một cái, trừng mắt - nói với con chuyện này để làm gì!
Phác Xán Liệt không coi chút đau này ra gì, nhìn bánh bao đang bĩu môi nói, "Cha con mang thai"
Bánh bao trừng mắt, sau đó kinh ngạc trợn tròn mắt nhìn cha, "Thật hả cha?"
Biện Bạch Hiền nhìn bánh bao, lại nhìn nam nhân, mắt trợn trắng, mình vào cái nhà gì thế này, cả nhà đều có bệnh! Toàn coi cậu như động vật quý hiếm.
Thấy cha vào nhà mà không thèm để ý đến mình, bánh bao sốt ruột, khua khoắng chân ngắn muốn nhảy xuống, ai ngờ bố nhóc lại không chịu buông tay.

Nhóc ngửa đầu chu môi, "Bố thả con xuống đi, con muốn cha cơ!"
Xán Liệt lắc đầu, không buông, buông ra thằng nhóc này sẽ lại đi bổ nhào vào bảo bối, nhỡ bảo bối ngã ngửa ra sau thì biết làm thế nào.
"Ngoan ngoãn đi" Y trừng mắt.
Bánh bao ủy ủy khuất khuất dẩu môi, than thở, "Cha có em trai em gái nhỏ rồi sẽ không cần bánh bao nữa" Nói xong còn giả mù sa mưa vươn móng thịt lên lau hai mắt khô cong.
Phác Xán Liệt không thèm để ý tới nhóc, bế nhóc vào nhà.
Phác Khải và Nghiêm Võ cũng không còn tâm tư gì mà tiếp tục tản bộ phơi nắng, nhanh chân vào nhà. Bọn họ phải tìm người hỏi một chút xem, người mang thai cần chú ý những chuyện gì.
Phác Chung Nhân và Độ Khánh Thù ở phố buôn bán, hai người đều là lần đầu mua quà cho trẻ con, cho nên không biết phải mua gì.
Trong cửa hàng lưu niệm, Khánh Thù cau mày nhìn đủ loại đồ chơi trẻ em sặc sỡ, rối rắm.
Một tay cầm ô tô điều khiển từ xa, một tay cầm máy bay điều khiển từ xa, hắn quay đầu hỏi nam nhân bên cạnh, "Chọn cái gì giờ?"
Phác Chung Nhân cười khổ một tiếng, "Nhóc ấy không thích mấy cái này đâu!" Trong nhà có một đống đồ chơi, cái gì cũng có, mà không thấy nhóc con kia đụng vào tí nào.
"Vậy phải mua món nào?" Buông đồ chơi trong tay ra, Độ Khánh Thù lại đi về phía trước. Nếu tặng quà cho người lớn, còn có thể mua đồ nào thực dụng một chút, tặng trẻ con thì không biết phải mua cái gì.
Phác Chung Nhân ở phía sau nhìn bóng dáng hắn, trong đầu không khỏi hiện lên hình ảnh mai sau Độ Khánh Thù mang thai, có vẻ như thực động lòng người....Khụ, quyết định rồi, mai gã phải đi kiểm tra luôn thôi.
Khánh Thù nửa ngày không nghe thấy gã nói gì, không khỏi quay đầu nhìn gã, "Anh nghĩ nên chọn món nào? Bánh bao ở với anh lâu như thế, chẳng lẽ nhóc ấy thích gì anh cũng không biết sao! Hơn nữa hằng năm sinh nhật Cảnh Hoán thì anh tặng cho nhóc cái gì?"
Phác Chung Nhân chớp mắt mấy cái, nói, "Bánh bao thích ăn, con anh trước kia thì không có sở thích đặc biệt gì, nhưng mà giờ ấy à, chỉ thích mỗi bánh bao" Lời này của gã thực sự không có sai, thằng con nhà mình càng ngày càng dính lấy bánh bao, một ngày không gặp liền trà không nhớ cơm không nghĩ.
Độ Khánh Thù thật muốn đạp gã, giúp không được thì anh theo tới đây làm cái gì, chướng mắt!
Phác Chung Nhân sờ sờ mũi, quay đầu qua bên cạnh, liếc mắt một cái liền thấy một con Sói Xám nhồi bông cao cỡ hai mét, ngay cạnh là một con Cừu vui vẻ kích cỡ tương tự. Vươn tay kéo kéo Độ Khánh Thù, chỉ, "Hai con này"
Khánh Thù nhìn nhìn, cũng bị dọa nhảy dựng, loại đồ chơi này giờ còn có thể to như thế.
Hai người đi qua vây quanh hai con nhồi bông mà nhìn trái nhìn phải, cảm thấy chọn cái này khá ổn.
"Lấy hai con này đi, vừa hợp tặng cho Cảnh Hoán và bánh bao mỗi nhóc một con" Độ Khánh Thù nói, Phác Chung Nhân gật gù đồng ý, lại có chút cao hứng, người này còn biết nhớ thương lo lắng cho con gã nữa.
Hai người ôm hai con nhồi bông to đùng đến chỗ đậu xe, tỉ lệ khiến người ta quay đầu chú ý là trăm phần trăm...
Phác Chung Nhân da mặt dày, người qua đường có nhìn cũng chả buồn phản ứng, nhưng Độ Khánh Thù bị nhìn thì không thoải mái tẹo nào, ôm Cừu vui vẻ tận lực che mặt.
Hai người ở bãi đậu xe tình cờ gặp Lộc Hàm đang ôm một em Mashimaru nhồi bông.
Lộc Hàm cười hề hề chào Phác Chung Nhân, "Anh cả, chị dâu đây à?"
Khánh Thù đen mặt, nhấc chân đạp một cái, "Lộc Hàm anh muốn chết tại đây thì cứ mở mồm ra đi!"
Lộc Hàm ôm Mashimaru né tránh, cợt nhả nói với Độ Khánh Thù, "Ái chà, hóa ra là Khánh Thù đó à, cái con cậu đang ôm không phải là Cừu vui vẻ sao, tôi còn tưởng là anh cả tôi tìm chị dâu cả cho tôi chứ!"
Phác Chung Nhân mở cửa xe sau nhét bạn Sói xám nhồi bông mình vừa ôm vào trong, sau đó đi qua lấy bạn Cừu vui vẻ trong ngực Độ Khánh Thù rồi ném vào luôn, lúc này mới nhìn Lộc Hàm nói, "Chú tự đi hay là đi cùng đây?"
Lộc Hàm quét mắt qua Độ Khánh Thù, cười tủm tỉm nói, "Đi cùng nhau đi!" Nói xong cực kì tự giác chui vào ghế sau, đóng cửa cộp một cái.
Khánh Thù trợn mắt, hắn không muốn đi.
Phác Chung Nhân kéo hắn lên xe, "Đi thôi, Lộc Hàm chú để xe ở đây à?"
Lộc Hàm ngồi ôm em thỏ ở phía sau, gật đầu, "Buổi tối em ở đó luôn, anh hai chẳng phải đã mua luôn mấy căn biệt thự bên cạnh rồi sao"
Phác Chung Nhân lái xe, nói, "Ông cụ buổi tối cũng ở đó đấy"
Lộc Hàm bĩu môi, cọ cọ vào đầu em thỏ, "Không sao, em cách xa bác ấy ra một chút" Bác của hắn, cũng chính là lão gia nhà Phác, cứ nhìn thấy hắn là lại hỏi hắn có bạn gái chưa, không thì có bạn giai chưa, thực sự vô cùng quan tâm đến vấn đề tình củm của hắn.
Biện Bạch Hiền vào phòng ngủ thay quần áo, ở nhà cậu thích mặc tùy ý thoải mái hơn.
Phác Xán Liệt một tấc cũng không rời đi theo che chở cho cậu, ngay cả lúc cậu nhấc tay lấy quần áo cũng khiến y căng thẳng chết đi được.
Thay quần áo xong, Bạch Hiền ôm bánh bao vào ngực, nhướn mày nhìn nam nhân, "Ngồi lên giường" Nói xong cậu ôm con ngồi ở ghế dựa bên cạnh.
Bánh bao ngoan ngoãn ngồi trên đùi cha nhóc, không lộn xộn tí nào, nhóc tự biết mình béo, nếu đè lên bụng cha thể nào cũng đè đến

1 2 »
Mục Lục Truyện

Văn án

Chương 1: Nhà có bánh bao

Chương 2: Bánh bao tập đi

Chương 3: Bánh bao bị lạc

Chương 4: Tìm được bánh bao rồi

Chương 5: Bánh bao bị đánh đòn

Chương 6: Bánh bao bị ốm rồi

Chương 7: Tiểu băng sơn

Chương 8: Đại băng sơn

Chương 9: Chú bố

Chương 10: Bánh bao khôn vặt

Chương 11: Sau thắt lưng có thể ăn sao ?

Chương 12: Cái bớt

Chương 14

Chương 15

Chương 16

Chương 17

Chương 18

Chương 19

Chương 20

Chương 21

Chương 22

Chương 23

Chương 24

Chương 25

Chương 26

Chương 27

Chương 28

Chương 29

Chương 30

Chương 31

Chương 32

Chương 33

Chương 34

Chương 35

Chương 36

Chương 37

Chương 38 (H)

Chương 39

Chương 40

Chương 41

Chương 42

Chương 43

Chương 44

Chương 45

Chương 46

Chương 47 (H)

Chương 48

Chương 49

Chương 50

Chương 51

Chương 52

Chương 53

Chương 54

Chương 55

Chương 56

Chương 57

Chương 58

Chương 59

Chương 60

Chương 61

Chương 62

Chương 63

Chương 64

Chương 65 (H)

Chương 66

Chương 67

Chương 68

Chương 69

Chương 70

Chương 71

Chương 72 (H)

Chương 73

Chương 74

Chương 75

Chương 76

Chương 77

Chương 78

Chương 79

Chương 80

Chương 81

Chương 82

Chương 83

Chương 84

Chương 85 (H)

Chương 86

Chương 87

Chương 88

Chương 89 (H)

Chương 90

Chương 91

Chương 92

Chương 93

Chương 94

Chương 95

Chương 96

Chương 97

Chương 98

Chương 99

Chương 100

Chương 101

Chương 102

Chương 103

Chương 104

Chương 105

Chương 106

Chương 107

Chương 108

Chương 109

Chương 110

Chương 111

Chương 112

Chương 113 (End)

Phiên ngoại 1

Phiên ngoại 2

Phiên ngoại 3

Phiên ngoại 4

Phiên ngoại 5 (Hoàn)

Fun

PR

NGOÀI LỀ

Kết bạn