Chapter 1

Chap 1:


Một ngày cuối tháng 10.


T/b cầm cốc café take away trên tay, mắt lơ đãng nhìn vào đám tân sinh viên đang nháo nhác tìm lớp ở khu trung tâm trường ĐH Seoul. Bỗng nhiên một bóng hình thu hút ánh mắt T/b, khiến cô phải đứng dậy, nheo mắt để nhìn kĩ hơn. Một chàng trai đang bước qua đám đông đó. Khi anh ta vừa bước qua, đám nữ sinh mặc dù đang lúi húi dò sơ đồ lớp học cũng đều ngẩng mặt, chăm chú nhìn theo từng bước chân của anh ta. Khỏi cần nhìn kĩ từng khuôn mặt, T/b chỉ cần nhìn một số gương mặt tiêu biểu đứng gần chàng trai đó là hiểu ngay vấn đề. Đôi mắt ngưỡng mộ và thèm muốn khát khao của những cô sinh viên mới chập chững vào trường khiến T/b muốn rùng mình. Quá lố, quá rõ ràng. T/b chép miệng, hám trai thì cũng đâu cần thể hiện quá ra như vậy nhỉ, thật mất hết giá trị của một người con gái.
T/b còn chưa kịp chê xong đám nữ hậu bối thì đập vào mắt cô là hình ảnh thật sự không thể sốc não hơn. Chàng trai vừa nãy dừng lại trước khu vực dành cho sinh viên năm cuối. Hắn, chính xác, T/b đã quyết định gọi là hắn vì những hành động đáng ghê tởm của hắn ta ngay trước mắt cô. Mấy chị sinh viên năm cuối đột nhiên ào ra từ các lớp, một số chạy tới gần hắn, nắm tay, ôm eo thân thiết. Dáng vẻ nũng nịu của họ khiến T/b muốn buồn nôn. Kinh khủng hơn là giữa thanh thiên bạch nhật, giữa trường học bao người qua lại, hắn để mặc cho đám nữ đó thơm má, xoa ngực, hôn cổ. T/b rùng mình, ngồi phịch xuống ghế đá. Không ngờ tại trên đời này có những loại người trơ trẽn như vậy. Một người thì phi công trẻ lái máy bay bà già, một đám thì vô duyên vô tắc hám sắc quá mức tiêu chuẩn của xã hội.
" Lại nữa rồi?" Reiko chép miệng, ngồi xuống bên cạnh T/b.
" Hả?"
" Jeon Jungkook đó, anh ta lại bắt đầu trò chơi của mình nữa rồi."
" Jeon Jungkook?" T/b tròn mắt nhin Reiko.
" Ố thế cậu không biết gì về Jungkook tiền bối thật sao? Người ta nổi tiếng lắm đấy nhé. Tớ là sinh viên trao đổi mà còn biết cơ mà."
" Ớ thật à?" T/b càng tròn mắt. Sao trước giờ cô chưa nghe qua cái tên này nhỉ?
Reiko bất lực vỗ trán. Cô nhìn T/b một hồi lâu rồi liếc về phía Jungkook bằng ánh mắt vừa pha lẫn sự thán phục lại vừa có chút khinh khỉnh.
Kotoji Reiko là sinh viên trao đổi của khoa Quốc tế học trường ĐH Seoul. Reiko vốn là con gái của một nhà quý tộc cũ ở Nhật, tuy nhiên vì niềm đam mê với ẩm thực Hàn Quốc nên đã một mực theo học ở bên này. Reiko quen T/b qua một cuộc thi ẩm thực nhỏ trong khu phố cô đang ở trọ. Từ đó hai người trở nên thân thiết, tình bạn cũng đã kéo dài được hơn 4 năm mặc dù quốc tịch khác nhau, một Nhật Bản và một Việt Nam.
" Thật sự là cậu không hề biết gì sao?" Reiko nhỏ giọng, hỏi T/b.
" Có người trơ trẽn như thế này ở trong trường mình à?" T/b hồn nhiên hỏi ngược.
" Jungkook là sinh viên khoa Kinh tế học. Tớ nghe nói anh ấy là sinh viên ưu tú trong trường đó, mặc dù đời tư có nhiều điều tiếng nhưng mới 24 tuổi đã tham gia điều hành công ty Lex J. Công tử nhà giàu, ăn chơi trác táng có tiếng trong trường. Trong  gia đình có người nằm trong ban quản trị trường nên nói chung không ai làm động chạm được gì."
" 24 tuổi? Thế mấy bà chị kia...." T/b ngơ ngác.
" Họ học khoa Y, học 7 năm cơ mà. T/b ơi cậu bị ngốc à. Jungkook học Kinh tế, mùa xuân năm tới đây là tốt nghiệp rồi."
" À vậy hả." T/b gật gù. " Người có tài mà không có đức chỉ là người vô dụng thôi. Thật kinh tởm." T/b chép miệng.
" Cậu không biết gì thì quả thật rất lạ đó."
" Lạ gì đâu."
" Người ta nổi như cồn thế kia mà không biết. Cậu mới từ trên rừng xuống à?"
" Này Reiko, đừng ca tụng anh ta như thế nữa được không. Tớ không muốn nghe nữa đâu."
Nói rồi T/b đứng phắt dậy, ngúng nguẩy đi về phía căng tin trường, bỏ mặc Reiko ngơ ngác nhìn theo mình.
" Này tối nay cậu có định đến dự sinh nhật anh Taehyung không đó để tớ còn qua đón."
" Có." T/b trả lời, giọng thiểu não nhưng chân vẫn tiếp tục bước đi.
Hành động của T/b đột nhiên lọt vào tầm mắt của một người. Tuy nhiên anh ta không chú ý lắm tới cô sinh viên nhìn anh và bĩu môi, chỉ liếc qua một cái rồi quay trở về với những người đẹp bên mình.

.......................................
Taehyung là sinh viên y khoa năm cuối, vừa là tiền bối lại vừa là bạn thân của T/b từ những ngày cô mới chập chững vào trường. Mặc dù ban đầu không quen lắm với thân thế của Taehyung, vốn là quý tử của một tập đoàn lớn nhưng nhờ có Reiko mà cô cảm thấy mọi chuyện trở nên bình thường hơn. Ngay lúc này, T/b đang ngồi trong khuôn viên rộng lớn của biệt thự nhà họ Kim, tham dự bữa tiệc sinh nhật đắt đỏ của thiếu gia Taehyung, trên tay cầm ly Bordeaux 1995 hảo hạng, bộ đồ trên người cô lạc hẳn so với tất cả những người có mặt trong bữa tiệc.
Nhấp một ngụm rượu, T/b khẽ nhăn mặt, cô không quen những thứ rượu cao cấp như thế này. Đột nhiên Taehyung tiến về phía cô với mấy người bạn, anh nở một nụ cười rạng rỡ, khẽ kéo tay cô đứng lên.
" Xin giới thiệu với mọi người đây là T/b, nhóc này có thể gọi là em họ kính mến của tớ đấy. Sinh viên xuất sắc của khoa Quốc tế học đấy nhé."
T/b xấu hổ đến nỗi chỉ biết cười gượng, đưa tay nhéo lưng Taehyung.
" Anh có cần khoa trương thế không?" T/b hạ thấp giọng, gắt lên với Taehyung.
Ngược lại với lời cảnh báo từ T/b, Taehyung vẫn cười tươi như hoa, tiếp chuyện với đám bạn. Bỗng nhiên Taehyung kêu lên như nhìn thấy người nào quan trọng lắm. T/b còn chưa kịp định hình ra đó là ai thì đám bạn của Taehyung đang đứng cạnh T/b đột nhiên tản ra hết, nhường chỗ cho vị khách đặc biệt ấy. Chưa cần giới thiệu, T/b đã nhíu mày, chân muốn bước ra khỏi chỗ đứng của mình.
" Giới thiệu với em, đây là Jeon Jungkook, bạn thân từ nhỏ của anh, hiện đang cùng gia đình quản lí tập đoàn Lex J nổi tiếng...."
" Đây là T/b mà cậu vẫn nhắc tới?" Không để Taehyung nói hết câu, Jungkook liền lên tiếng trước. Giọng anh ta đặc biệt trầm ấm, khác hẳn với vẻ ngoài lẳng lơ của mình.
" Vâng, chào anh, tôi là T/b." T/b hơi siết ly rượu trong tay, trả lời bằng tông giọng điềm tĩnh nhất có thể.
" Tưởng người làm cậu nhận là em họ ra sao chứ, hóa ra lại là một cô gái ngoại quốc quê mùa như vậy." Jungkook nói bằng giọng địa phương Busan, hai má ửng hồng có vẻ như đã ngà ngà say.
" Ấy sao cậu lại nói thế." Taehyung vội chữa cháy, quay sang nói với T/b. "Em đừng chấp thằng này, nó say rồi."
" Không sao, không có gì...."
" Ai đời lại mặc quần jeans, áo nỉ đến bữa tiệc này chứ. Thật mất mặt cậu quá Kim Taehyung." Jungkook vẫn không buông tha cho T/b, giọng điệu bắt đầu trở nên công kích hơn.
" Jungkook đừng nói nhảm nữa, cậu say rồi." Taehyung hơi gắt lên.
" Nên học tập tớ một chút đi. Nhìn đây này." Nói rồi hắn ta bật ngón tay cái tách, đột nhiên một đám đàn bà phụ nữ trẻ tuổi chạy đến bên. Xung quanh hắn bây giờ đều là những cô gái trẻ, mặc váy quây bó sát hay cúp ngực để khoe đường cong và vẻ sexy. Taehyung nhăn mặt, quay sang thầm thì với T/b.
" Em đừng chấp. Nó đi đâu cũng phải có phụ nữ đi theo mới chịu."
" T/b. Dù sao hôm nay cũng rất vui khi làm quen với cô. Đây là danh thiếp của tôi, có việc gì cần tôi luôn sẵn lòng giúp đỡ." Jungkook đưa về phía T/b tấm danh thiếp của mình không quên kèm theo nụ cười lãng tử.
T/b chìa tay nhận lấy tấm card,nhìn chữ Lex J lồng vào nhau bằng đôi mắt lạnh lùng.
" Cảm ơn về tấm card, tuy nhiên có lẽ không bao giờ tôi dùng tới thứ đồ được phân phát như gạo từ thiện thế này."
" Cô thật sự nghĩ như thế sao?" Hắn ta ra vẻ ngạc nhiên nhưng đôi môi lại nở nụ cười đầy mỉa mai. "Không sao. Những người đẹp xung quanh tôi cũng đều vậy, tuy nhiên thì kết quả ra sao cô cũng nhìn thấy đó thôi."
Nói rồi hắn quay gót bước đi về phía bàn tiếp khách. T/b rùng mình nhìn đám phụ nữ uốn éo bên cạnh hắn. Taehyung đã quá quen với cảnh này, tự động rút ly Bordeaux 1995 trong tay T/b ra.
" Để anh lấy cho em cái khác, nhẹ hơn."
......................
Vì thua cược với Taehyung, T/b phải cắn răng lên hát một bài chúc mừng sinh nhật anh. Giọng hát của cô không đến nỗi tệ, theo nhận xét của đám bạn cùng lớp phải nói hay là đằng khác, tuy nhiên vừa được Reiko thay cho bộ váy liền màu trắng, T/b thấy chút không quen, không muốn lên đó làm trò cười.
Rốt cuộc vì Taehyung đã giới thiệu, T/b đành ấm ức lên cầm mic, nhìn xung quanh một lượt rồi bắt đầu tiết mục. Đột nhiên ánh mắt của cô dừng lại ở đôi mắt đầy chế giễu của Jeon Jungkook. Hắn nhếch mép cười đắc thắng, T/b cố không để ý đến hắn, quay về với bài hát của mình.
T/b hát bài "Mẹ yêu" mà cô đã cất công chuyển lời từ Việt sang Hàn, chỉ còn một đoạn điệp khúc là hát tiếng Việt. T/b say sưa trong bài hát, chỉ chột dạ dừng lại khi nhìn thấy hắn. Jungkook đang cầm ly rượu mạnh trên tay, đầu cúi thấp xuống. T/b không nhìn kĩ lắm, chỉ thấy đôi vai hắn run lên. Cô kết thúc bài hát, vội vàng bước xuống khỏi sân khấu tràn ngập ánh sáng. Vì tò mò T/b bước trong bóng tối, nhẹ nhàng lướt qua sau lưng hắn. T/b bất ngờ vì đám đàn bà bám đuôi hắn đã bị đuổi đi hết không thương tiếc. Có lẽ bất ngờ nhất, T/b nhìn thấy những giọt nước kì lạ trên mu bàn tay cầm rượu của hắn. Thứ chất lỏng trong ly khẽ sóng sánh. Jungkook ngẩng đầu nhìn T/b bằng ánh mắt hoảng hốt. Mắt hắn đỏ ngầu, khóe mi còn hơi ươn ướt. Rất nhanh, hắn nở nụ cười thân thiện, vỗ vai T/b.
" Cô hát hay lắm."
Rồi Jungkook nhanh chóng bỏ đi, để T/b lại với một mớ dấu hỏi to đùng trong đầu. T/b đứng im một lúc rồi cũng nhún vai, quay về chỗ Reiko, cố gắng xem hết các tiết mục để xóa đi hình ảnh kì lạ vừa nãy trong đầu mình.